DR

Lại nói, khi Tôn Sĩ Nghị chạy trốn về nước, trong khi vội vàng, ko kịp thu nhặt thiết bị đạc. Đến khi tới huyện Phượng Nhãn lại nghe nói tướng mạo Tây tô là Đắc lộc hầu mang quân từ phương diện đông kéo lên chặn đường, đã gần tới nơi, Nghị lại bị một phen mập khiếp, các vật quan trọng mang theo, đều cần vứt bừa ra giữa mặt đường để ước ao chạy thoát rước thân mình. Cho nên những đồ dùng của vua Thanh ban mang lại như sắc thư, kỳ bài, quân ấn gần như bị quân Tây đánh bắt được mang về.

Nguyên mùa đông năm ngoái, theo ý muốn của Nghị, vua Thanh đã truyền lệnh mang lại Nghị đem quân ra ngoài cửa ải phái nam Quan. Sau đó, vua Thanh lại sở hữu chỉ dụ bảo Nghị đi từ bỏ từ, chớ tất cả vội; hãy làm tờ hịch gửi sang trước làm cho thanh viện cho nhà Lê, rồi thả lũ bề tôi nhà Lê về nước, tập phù hợp nghĩa binh, kiếm tìm tự tôn chúng ta Lê, để cho ra khía cạnh đối địch cùng với Nguyễn quang đãng Trung, thử xem sự nỗ lực ra sao? nếu như như lòng bạn An phái mạnh còn mến đơn vị Lê, lại được thiên binh kéo sang, thì ai chẳng nhiệt huyết nổi lên, và như vậy, quang quẻ Trung ắt yêu cầu lui tránh. Bấy giờ đang bảo tự tôn họ Lê đi đón đầu đuổi tấn công còn Nghị thì đem đại binh tiếp theo, chắc chắn rằng không cực nhọc nhọc gì mà sẽ thành công. Đó là chước hay trang bị nhất. Nếu như như bạn trong nước, nửa theo đằng nọ, nửa theo đằng kia, thì quang đãng Trung tuyệt nhất định sẽ không chịu lui. Lúc ấy, rất cần được viết thư nói rõ hoạ phúc, coi hắn ứng phó ra sao? Rồi đợi cho thuỷ quân những tỉnh Mân, Quảng (Phúc Kiến với Quảng Đông, Quảng Tây) của ta vượt hải dương đánh trước vào Thuận Quảng (Thuận Hoá với Quảng Nam), bấy giờ sẽ thúc quân tiến lên. Quang Trung phương diện trước mặt sau rất nhiều bị đánh, tất buộc phải hàng phục. Ta nhân đó mà bảo tồn cho cả hai. Thuận, Quảng về nam cho Quang Trung ở; Hoan, ái (Nghệ An, Thanh Hoá) về bắc, phong mang lại tự tôn bọn họ Lê. Rồi đó, đóng đại binh ngơi nghỉ nước ấy, xa xa kiềm chế họ, sau này sẽ sở hữu cách xử lý khác.

Bạn đang xem: Dr

Đến khi đại quân của Nghị ra khỏi cửa ải phái nam Quan nghe tin quân Tây Sơn đang lui chạy, ngay thức thì Nghị không đúng chỉnh đốn nhóm ngũ, kéo thẳng đến đóng sinh hoạt thành Thăng Long, ko còn lo ngại gì cả, vì thế mới lose một trận tan tành.

Bấy tiếng dân Thanh tỉnh thái bình đã lâu, do dự gì tới việc binh, thấy Nghị nôn nả chạy về, nhân tình đều nhốn nháo hại hãi. Tiếp đó lại nghe tin quân Tây tô đuổi đến Lạng Sơn, nói đồn đãi lên rằng: "Sẽ giết mổ hết rợ Hung Nô". Vì chưng đó, ở khu đất Trung Quốc, dân bọn chúng lại càng nhốn nháo. Từ cửa ải Nam quan tiền trở về bắc, trai gái già trẻ, bồng bế dắt díu nhau chạy trốn, xuyên suốt vài trăm dặm, im re không còn trơn người.

Vua Thanh được tin, giận lắm, mau lẹ hạ chỉ, không đúng viên quan sống nội những là Phúc Khang An làm tổng đốc lưỡng Quảng, đem binh mã chín tỉnh sang gớm lý bài toán An Nam với đòi Sĩ Nghị về kinh chịu đựng tội.

Lại nói, Nghị ngơi nghỉ Thăng Long chạy đi, nhằm đêm mồng 5 tháng giêng. Đến trưa hôm ấy, vua quang đãng Trung tiến quân vào thành.

sau thời điểm đã trọn vẹn quét sạch mát quân Thanh, vua quang quẻ Trung bèn đóng góp quân tại thành Thăng Long, rồi hạ lệnh chiêu an. Phàm những người Thanh trốn ở những nơi, những bảo đề xuất tới đầu thú, dân gian không được chứa chấp. Trong vòng mươi ngày, quân Thanh ra thú gồm đến rộng vài vạn, đa số được cấp phát lương ăn áo mặc.

Nhân bắt được chiếu thư cùng quân ấn vì chưng Sĩ Nghị quăng quật rơi, vua quang quẻ Trung bèn đưa mang đến Ngô Thì Nhậm xem cùng bảo:

- Ta xem tờ chiếu của vua Thanh, thì chẳng qua họ cũng chỉ cốt xem tình trạng ta mạnh dạn yếu ra sao để nhưng định bề tiến lui, chớ còn câu hỏi nghĩa cử nhằm dựng lại đơn vị Lê, không phải là bản tâm của họ. Họ chỉ mượn tiếng nhằm mưu đồ gia dụng lợi riêng mà thôi. Nay họ đã bị ta tiến công thua, nhịn đi thì thẹn, báo thù thì khó. Vậy đầy đủ tàn quân ta bắt được, đều yêu cầu cấp lương và đưa hết lên cửa ải. Ngươi vốn tốt về nghề văn từ bỏ đối đáp, buộc phải thảo ngay lập tức bức thư đưa sang mang đến họ, toàn bộ nói:

"Ta là nước nhỏ, một lòng kính thuận, sợ hãi mệnh trời, thờ nước lớn, sao dám có ý gì khác. Trước đã tất cả biển văn đệ sang, bị ngài tổng đốc bọn họ Tôn dấn đi, không thấu mang đến bề bên trên được. Ngay gần đây, ta từ miền nam bộ tới, vốn là muốn biện bạch lòng ngay thật với ngài tổng đốc họ Tôn. Ngạc nhiên đường sá đồn nhảm, có tác dụng to thanh nuốm của ta, làm cho mọi người nghi vấn sợ hãi, bỏ đội ngũ mà lại chạy trước, để đến nỗi mong phao bị đứt, quân bộ đội thiên triều nên chết đuối, rất nhiều kẻ tranh con đường chạy trốn lại giầy xéo cho nhau nhiều tín đồ bị yêu thương bị chết. Đó thật là do ngài tổng đốc bọn họ Tôn gây nên, không hẳn là tội của nước bé dại dám giao chiến. Hiện thời đã thu góp được số tàn quân rộng một vạn người, lại đang tra rõ họ tên, quê quán, cấp lương đầy đủ và chuyển lên cửa ngõ ải; vậy xin kê sổ dưng nộp...".

Thì Nhậm vâng lệnh, mau lẹ theo ý đó thảo một bức thư, rồi sai người phi ngựa chiến giao cho viên đầu mục ngơi nghỉ Lạng Sơn mang đến ải phái nam Quan, nhờ đưa đệ thanh lịch Trung Quốc.

Lại nói, viên tổng đốc lưỡng Quảng new là Phúc Khang An vốn là bạn Mãn, thuộc đội Cờ viền xoàn (hộ khẩu của dân Mãn chia theo binh chế, gồm có tám đội Cờ (bát kỳ): Cờ vàng, Cờ trắng, Cờ đỏ, Cờ xanh, Cờ viền vàng, Cờ viền trắng, Cờ viền đỏ, Cờ viền xanh. Các đội Cờ này thời điểm thường thì làm cho dân, lúc cồn thì làm lính. Về sau, khi tín đồ Mông, bạn Hán qui phục bên Thanh, vua Thanh Thái tông cũng tổ chức ra bát kỳ fan Mông và chén kỳ fan Hán như vậy, để gia công lực lượng nòng cốt trong vấn đề thống độc nhất vô nhị Trung Quốc) bởi chân ấm sinh làm đến chức quan trong Nội các, vua Thanh vốn siêu tin dùng, yêu cầu mới giao đến kinh lý câu hỏi nước Nam.

Vừa new thay Nghị làm chức tổng đốc, Khang An đi trạm cho mạc phủ Quảng Tây, đã chủ yếu mắt thấy Nghị cá biệt một thân chạy về, rồi đó, tai lại được nghe thanh nỗ lực của vua quang quẻ Trung, bắt buộc trong bụng ko khỏi ngần ngại lo sợ. Đến khi tiếp được bức thư từ biên cương đưa tới, Khang An quyết tức thì tự mình đảm nhiệm lấy vấn đề phương Nam, bèn nói kín đáo với viên phân che họ Vương ngơi nghỉ phủ tỉnh thái bình rằng:

- phái nam Bắc thôi việc binh đao, chính là phúc của sinh dân, cơ mà thực là điều may lớn cho các quan ở ngoài bờ cõi. Ta nghe nói gồm viên quan liêu coi việc sách vở của nước nam tên là Ngô Thì Nhậm, từng nào thư đàng hoàng trước mang đến giờ đều vì tay y nhưng ra. Vậy ông yêu cầu viết thư trả lời, bảo y siêng tâm nhà trương vấn đề giảng hoà, gấp rút viết tờ biểu tạ tội chuyển sang, ta đang ở trong hỗ trợ cho, bài toán ấy thế nào cũng xong.

Phân bao phủ họ vương lui ra, ngay tắp lự viết thư mang lại Ngô Thì Nhậm. Nhậm đem bài toán ấy tâu với vua quang Trung.

Bấy giờ, vua quang đãng Trung tuy đang dẹp im Bắc Hà, tuy vậy ở miền Nam, vẫn có cái lo bên trong, bắt buộc muốn nhanh lẹ về Nam, bèn họp các tướng sĩ lại mà lại bảo:

- việc binh sinh sống Bắc Hà, ta giao mang lại Ngô Văn Sở cùng Phan Văn Lân. Việc giao thiệp với trung quốc ta giao mang đến Ngô Thì Nhậm cùng Phan Huy ích. Mọi bài toán đều cho phép các ngươi tuỳ nhân tiện xử trí. Ta hãy về Nam, nếu câu hỏi gì không quan hệ tình dục lắm thì bất tất bắt buộc qua lại bẩm báo cho thêm phiền phức.

Rồi đó, vua quang đãng Trung dẫn quân về Nam, nhằm Văn Sở sống lại, coi giữ hết thảy việc quân, câu hỏi nước. Còn Ngô Thì Nhậm thì quản lý về việc tiếp xúc với Trung Quốc, cùng rất viên quan giữ biên ải ở trong nhà Thanh là phân bao phủ họ Vương phía 2 bên liên lạc với nhau; ngoài thì bao gồm Phúc Khang An đề đạt ý kiến, vào thì có các thần Hoà Khôn công ty trương đều việc.

Hoà Khôn bạn Mãn Châu, thuộc đội Cờ vàng, cũng vị chân nóng sinh vào làm ở Nội các, cùng với Khang An thống trị việc hộ.

Khang An giữ hộ thư cho Thì Nhậm, bảo Nhậm gửi vàng bạc đãi đút lót Khôn. Khôn kiền tâu cùng với vua Thanh xin bãi bài toán binh, phong vương mang lại Quang Trung, và không nên gây hấn với nước ngoài, làm hao chi phí cho Trung Quốc. Khôn lại nói: "Từ xưa mang lại nay, chưa có đời nào tạo ra sự công trạng sinh hoạt cõi Nam. Nhà Tống rồi công ty Nguyên, công ty Minh, rốt cuộc phần nhiều bị đại bại trận, gương ấy hãy còn rành rành".

Vua Thanh cho là phải, bèn quyết ý giảng hoà. Lũ Hoà Khôn đón ý vua Thanh làm cho mọi bài toán đều ăn uống khớp, đề nghị không việc gì là không vừa lòng nhà vua. Vì vậy, vua Thanh vô cùng thích, hay viết thư sử dụng nhiều họ.

khi ấy, Khang An liền báo tin cho Thì Nhậm biết, giục Nhậm viết tờ biểu tạ ơn. Nhậm thảo một tờ biểu, trong số đó nói kèm thêm rằng: "Nước cửa hàng chúng tôi đã mang lại kỳ tiến cống, theo lệ cần kính không đúng bồi thần đệ dưng lễ vật. Tuy vậy tiểu phiên (nước phiên thuộc nhỏ tuổi mọn, ở đấy là một phương pháp nói nhún nhằm chỉ vua quang Trung) còn là một tạm quyền vấn đề nước, không đủ can đảm tự ý thao tác ấy, vị sợ không phù hợp lệ. Mà lại nếu mặc nhiên bỏ đi lòng cũng không yên. Nay các vật phẩm tiến cống và các người bồi thần những đã kính cẩn ngóng sẵn trên cửa ải. Vậy xin cúi muốn bề trên quyết định, chúng tôi khôn xiết sợ hãi chờ lệnh... ".

Khang An tiếp được tờ biểu tạ ơn ấy, nhanh chóng sai ngựa trạm đệ về lặng Kinh. Hoà Khôn liền lấy biểu dâng lên. Vua Thanh coi xong, mê say lắm, bèn truyền cho những bồi thần nước nam giới là đàn Võ Huy Tấn, Ngô Vi Quý, Nguyễn Đình Cử được phép qua cửa ngõ ải, vào hóng ở thành Quế Lâm; lại không nên sứ thần lịch sự phong cho vua quang quẻ Trung làm An nam giới quốc vương cùng ban thưởng cho rất hậu. Còn những phẩm thứ tiến cống hầu như chiếu lệ cũ cơ mà thu nhận. Ngay tắp lự đó, vua Thanh lại giáng chỉ vời vua An nam sang chầu.

Ngô Thì Nhậm bèn kén viên quan tiền võ bạn làng Mạc Điền, huyện Nam Đường sống trấn Nghệ An, tên là Nguyễn quang đãng Thực (Đại nam chủ yếu biên liệt truyện sơ tập lại chép là Phạm Công Trị, cháu gọi Nguyễn Huệ bằng cậu), dung mạo đoan trang, giả làm cho quốc vương; đem Văn Sở làm cho trọng thần mặt hàng võ, Huy ích làm trọng thần hàng văn, đô đốc Nguyễn Duật làm cho hộ vệ, Võ Huy Tấn làm cho bề tôi coi giấy tờ, thuộc hầu "quốc vương" quý phái yết loài kiến vua Thanh. Xung quanh lễ dâng thường của địa phương lại dâng thêm nhì thớt voi đực. Dọc đường, tín đồ Thanh đề xuất phục dịch rời vận rất cạnh tranh nhọc. Trong ngoài ai ai cũng biết là giả dối, mà không người nào dám nói.

khi "quốc vương" tới lặng Kinh, vua Thanh mừng lắm, không hề biết chính là vua quang quẻ Trung giả. Cơ hội "quốc vương" vào yết kiến, vua Thanh cho cùng ăn yến với những vị thân vương, lại ban ơn đặc biệt cho làm lễ ôm gối giống như tình phụ thân con trong nhà. Thời gian "quốc vương" lạy tạ về nước, vua Thanh không đúng thợ vẽ truyền thần bức chân dung nhưng mà ban cho, ân lễ rất trọng hậu, thực là một trong cách đối đãi kì cục từ ngàn xưa hãn hữu có.

Lại nói, vua Lê lúc ở cửa quan Nam quan theo Sĩ Nghị vào đất Trung Quốc, trú ngụ sinh hoạt thành phái nam Ninh, thì vừa gặp lúc Phúc Khang An đến vắt Sĩ Nghị, với mưu vật dụng giảng hoà cùng với Tây Sơn. Khang An bèn đón vua Lê vào nghỉ ngơi nghỉ thành đậy Quế Lâm. Hồi ấy những người dân nước Nam thứu tự sang china theo vua Lê bao gồm có: Chú vua là Trung quận công Duy án, đi mặt đường Du quan tiền (ở hồi 9 đang chép Duy án đi cùng rất phái bộ Trần Công Xán vào Tây tô đòi khu đất Nghệ An, sau phái cỗ bị dìm bị tiêu diệt ở kế bên biển. Đây lại thấy Duy án xuất hiện, thiếu hiểu biết nhiều là chép lầm hay án còn sống sót mà fan viết ko ghi rõ chăng?); Đinh Nhạ Hành và Đinh Lệnh Dận quê nghỉ ngơi Hàm Giang, đi con đường Long Môn; nội hàn trần Duy Lâm, quê ở Nam Chân; xuất nạp Lê Doãn, quản lí cơ Hậu Kính Lê Dĩnh fan ở Đồng Trạch và bọn Phan Khải Đức người nghệ an đều đi con đường ải phái nam Quan; đàn Bế Nguyễn Cung, Bế Nguyễn Doãn là phụ đạo làm việc Cao bằng đi đường Cao Bằng. Cơ hội họ vào ra mắt, Khang An tuỳ tiện sắp xếp chỗ ở và cung cấp cho lương ăn áo mặc, rồi dùng Phan Khải Đức làm cho chức đô ty nghỉ ngơi Liễu Châu, Đinh Nhạ Hành làm chức thủ bị nghỉ ngơi Toàn Châu, Bế Nguyễn Doãn làm cho chức mồi nhử tổng. Còn Trung quận công cùng những người khác thì đông đảo đưa vào tại phần vua Lê trong che Quế Lâm.

Sau hơn một tháng, Khang An cũng từ nam Ninh về Quế Lâm, ngay thức thì hạ lệnh bãi hết binh mã những tỉnh, rồi bày ra yến tiệc và âm nhạc linh đình, rộn rã. Vua Lê lấy làm lạ hỏi, thì Khang An nói:

- mùa hè nắng nực, không lợi cho câu hỏi sang tấn công miền Nam, cần chờ đến mùa thu mát mẻ, vẫn điều động một thể.

Tiếp đó, Khang An lại mời vua Lê yến tiệc say sưa, rồi nhàn nói:

- Ngày xuất quân không hề xa, vương yêu cầu tự mình lấy tả hữu liêu thuộc làm quân dẫn lối đi trước. Nhưng hiện thời nên gọt đầu gióc tóc (kiểu đầu của người Mãn Thanh: gọt tròn xung quanh như mẫu nồi đất, rồi đầu năm mới đuôi xam ở đằng sau), thay đổi quần áo y như người Trung Quốc, để lúc về Nam quân giặc ko thể phân minh được, thì công mập mới hoàn toàn có thể thành. Sau khi khôi phục nước nhà, bấy giờ đang lại theo như tục cũ. "Việc binh không lo ngại dùng bí quyết xảo trá" Vương nên nghĩ tới chỗ đó.

Vua Lê cho là cần và đáp:

- công ty chúng tôi không giữ lại được nước nhà, may dựa vào thiên triều cứu giúp viện, dù cả nước phải ăn mặc như fan Trung Quốc, cũng xin vâng lệnh. Câu hỏi ấy còn tồn tại tiếc gì?

Rồi vua Lê cùng các bề tôi phần lớn gióc tóc, đổi khác đồ mặc. Khang An thấy vậy, mừng lắm, ngay tức khắc cho một trong những tiền bội nghĩa và tiếp đãi tử tế. Vua tôi bên Lê đều lừng khừng sự lừa dối của Khang An. Nhân đó, Khang An bèn làm cho một tờ biểu kín đáo tâu với vua Thanh, trong các số đó đại ý nói: "Vua An phái nam là Lê Duy Kỳ, không còn tồn tại ý xin cứu viện, vua tôi phần đông đã gióc tóc đổi thiết bị mặc, xin sinh hoạt lại im ổn trong khu đất Trung Quốc. Vậy xin bến bãi bỏ những đạo quân định gửi sang tiến công dẹp phương Nam". Còn Hoà Khôn cũng luôn dịp tâu xin phong vương đến vua quang đãng Trung. Vậy là các lời xin ấy phần nhiều được vua Thanh chuẩn y.

Một hôm, Khang An lại mời vua Lê vào dinh. Giáo mác trang hoàng la liệt, quân hầu đứng khắp bình thường quanh, cung mã, nghi trượng rất là nghiêm chỉnh, ở vị trí chính giữa dựng cây cờ lớn, tất cả thêu sáu chữ: "Đề đốc cửu tỉnh binh mã" (đề đốc binh mã chín tỉnh).

sau khi uống trà và ăn hoa quả xong, An im thin thít không nói câu gì, vua Lê cũng thiếu hiểu biết nhiều ý của An ra sao. Cơ hội từ giã đi ra, thì thấy sứ giả Tây Sơn vẫn ở bên cạnh cửa. Vua Lê tức buổi tối hồi lâu, rồi đành bắt buộc về tiệm trọ yên ổn nghỉ.

Xem thêm: Advanced Office Password Recovery 6, Advanced Office Password Recovery

Trước kia phe cánh hầu là Lê Quýnh vâng mệnh sinh hoạt lại trong nước, chiêu dụ hào kiệt những địa phương để lo việc khôi phục. Cơ hội này, Quýnh và lũ Trịnh Hiến, Lý Tạo, Lê phù hợp (có bạn dạng chép là Lý Nhu Đạo, Lê Doãn Thực) toàn bộ gồm vài chục con người đều kéo sang khu đất Trung Quốc. Khang An mang đến trát đòi lũ Quýnh mang lại bàn câu hỏi nước. Lúc họ tới nơi, An chẳng thăm nom gì, chỉ bàn về việc gọt đầu gióc tóc với đổi đồ mặc nhưng mà thôi.

Quýnh biết An dối trá, giận lắm, nói:

- Đòi ta cho ngỡ là để giáp mặt nhưng mà bàn bạc, nay vấp ngã ra lại chẳng bàn bạc gì, cơ mà chỉ toàn bảo gọt đầu gióc tóc với đổi vật dụng mặc. Họ đây, đầu rất có thể chặt, tóc không thể cắt, da hoàn toàn có thể lột, đồ vật mặc cần yếu đổi!

Khang An biết là bắt buộc ép buộc được, bèn sai đem bọn họ an tri nghỉ ngơi tỉnh Quảng Tây.

Hồi cuối ngày đông năm ấy là năm Kỷ Dậu (1789), vua Thanh sau khi đã sai sứ phong mang đến vua quang Trung làm An nam quốc vương cùng nhận các vật phẩm tiến cống, ngay tức thì giáng chỉ đòi vua cũ của nước An Nam bắt buộc đến yên ổn Kinh.

Nguyên lúc kinh thành Thăng Long rã vỡ, vua Lê chạy quý phái bắc, em thứ bố của vua Lê là Lan quận công Duy đưa ra đưa hoàng phi chạy ra, mang đến bến sông Nhĩ Hà thì chạm mặt lúc mong phao đã gãy, lập tức theo kè sông chạy về phía tây. Đến Tuyên Quang, Duy đưa ra bèn lén lút nghỉ ngơi đấy, rồi nhân ngày chiêu dụ những tay hào mục địa phương, để cùng nhau gắng sức lo câu hỏi khôi phục. Về sau, Duy bỏ ra dấy quân ở đất Bảo Lạc (nay thuộc Cao Bằng), đắp đồn luỹ, trưng thu lương thực, kháng nhau với quân Tây Sơn. Được vài ba tháng, quân cùng lương không đủ, bị quân Tây Sơn tấn công thua, Duy chi và các tướng tá đầy đủ bị bắt, đóng góp cũi đem lại Nam, rồi mọi bị hại (theo Đại nam thiết yếu biên liệt truyện cùng Bang giao lục thì Duy bỏ ra đánh phá cả các vùng Cao Bằng, Tuyên Quang, Thái Nguyên; sau lại links với Lào nhằm định tập kích Nghệ An. Vì chưng thế, quân Tây Sơn cần đánh dẹp siêu gay go, kéo dài hàng năm (1789-1790) new bắt được Chi). Quân dân cả nước, người nào cũng thương xót. Có người viếng bài xích thơ, trong gồm câu rằng:

Phú Xuân bao gồm đất chôn hờn mới.

Bảo Lạc ko trời báo ân oán xưa.

Duy chi đã chết, hoàng phi bèn trốn về vùng khiếp Bắc, lẻn lút trong dân gian, quân Tây Sơn tìm kiếm bắt cơ mà không được.

thời gian bấy giờ, vua Lê ở yên ổn Kinh, tin tức không thông, các hoàng thân đông đảo bị quân Tây Sơn thịt hại. Các bề tôi trung nghĩa thời xưa như bình chương Nguyễn Huy Túc, tham tri Phạm Đình Dữ, thượng thư bộ Binh Nguyễn Đình Giản, thiêm thư xu mật viện sự Lê Ban, phó đô ngự sử trằn Danh án, trấn thủ gớm Bắc è cổ Quang Châu đều đề nghị trốn nấp ở những nơi xã ổ, quân Tây tô lùng bắt không được. Còn con cháu cái dõi của các nhà quyền quý số đông cũng vẫn có cảm tình với chủ cũ. Phải chi, trong vùng làng quê, tiếng trống thường xuyên nổi lên luôn luôn luôn.

Nguyễn Đình Giản, từ khi vua Lê chạy thanh lịch Trung Quốc, ko kịp chạy theo, bèn ẩn ở thị xã Lập Thạch trực thuộc trấn tô Tây (nay ở trong Vĩnh Phú).

Vua quang đãng Trung cho tất cả những người đến trấn Thanh Hoa, bắt con gái yêu của Giản gửi vào hậu cung mong mỏi để vời Giản ra có tác dụng quan. Nhưng mà Giản nói:

- Con bé nhỏ ấy không chết, làm cho nhục nhà ta, ta không bởi vì tình nhi đàn bà mà vứt nghĩa vua tôi.

Quân Tây sơn biết chẳng thể đoạt nổi chí vị trí hướng của Giản, bèn đồ mưu bắt sống Giản về. Giản không chịu khuất, rồi chết. Giản tất cả làm bài thơ tự thuật như sau:

Vị thân tuyệt vị nước nhà,

Thân còn nước mất biết là có tác dụng sao?

Đội non khôn hoá thân ngao (sách Liệt sử chép: ở biển lớn Đông tất cả năm hòn núi nổi lênh đênh cùng bề mặt nước, trời sai 15 con nghêu đỡ cho núi đứng vững. Đây mượn ý để nói việc chống đỡ quốc gia),

dễ đem mình cuốc khóc gào giang sơn (xưa vua Thục là Đỗ Vũ mất nước, sau thời điểm chết hoá thành con cuốc, giờ kêu ai oán).

Giận không Vương Xúc gươm trung (Vương Xúc có tác dụng quan nước Tề đời Chiến Quốc, sau Tề vị nước yên chiếm, vương vãi Xúc cần sử dụng gươm tự tử),

Đọc ca thiết yếu khí dãi lòng fe đanh (Chính khí ca của Văn Thiên Tường, một trung thần đời Tống, làm cho khi bị giam ở lặng kinh).

Ngoảnh quan sát cung khuyết Long thành,

Thân này với nước nhục vinh nỡ rời!

Lê Ban khôi ngô, hùng dũng, mức độ khoẻ hơn người; mỗi bữa ăn gấp mấy chục người. Sau khoản thời gian vua Lê bị nạn, Ban hay quanh quẩn bên cạnh, ko từ hiểm nghèo. Đến lúc vua Lê chạy sang trọng Trung Quốc. Ban theo không kịp, bèn đi đường tắt về quê làm việc Nghệ An, cùng các hào mục địa phương họp quân võ thuật với Tây Sơn, bị thất bại mấy trận rồi bị bắt. Ban kéo dài chí cũ, ko chịu tắt thở phục. Quân Tây đánh bèn thả mang lại về. Sau Ban bị tiêu diệt ở Thăng Long.

è cổ Danh án linh giác ở miền rừng núi, làng mạc quê vào xứ Bắc Giang. Vua quang đãng Trung sai Ngô Thì Nhậm viết thư vời án. án gắng từ, thề bị tiêu diệt không chịu đựng ra, lời lẽ phần đông gay gắt. Nhân dịp, án lại làm bài xích thơ vấn đáp Nhậm như sau:

chạm chán bác đời nay dễ dàng mấy lần,

sắc phảng phất mộng luôn gần.

Về ai nước ấy thôi đành kệ,

Nương trọ, đời ni chỉ biết thân.

song bắc giấu mình còn nhớ Tấn (điển song bắc trỏ Đào Tiềm fan đời Tấn, vị khi Đào Tiềm cáo quan liêu về nhà, trong một lá thư gửi cho bạn, ông tất cả viết câu "Bắc tuy vậy cao ngoạ..." (Nằm hóng mát dưới cửa sổ phía bắc) để nói tới cái thú sinh sống ẩn. Đào Tiềm là tôi cũ của phòng Tấn, khi Tống chiếm nước Tấn, Đào Tiềm viết lách gì rồi cũng vẫn đề niên hiệu của phòng Tấn để tỏ lòng trung nghĩa)

hải dương Đông thà bị tiêu diệt chẳng theo Tần (điển biển khơi Đông trỏ Lỗ Trọng Liên fan nước Tề đời Chiến-quốc. Khi Lỗ Trọng Liên sang đùa nước Triệu, gặp gỡ lúc nước Tần vây Triệu khôn cùng gấp; bấy giờ bao gồm sứ nước Nguỵ lịch sự Triệu bàn yêu cầu tôn Tần làm hoàng đế thì vẫn khỏi bị vây; Trọng Liên nghe nói, không bởi lòng, chạm chán sứ Nguỵ bàn lẽ yêu cầu trái với nói; ví như Tần xưng đế thì Liên này thà nhảy đầm xuống đại dương Đông mà chết chứ không chịu đựng làm tôi tớ mang đến Tần... Khẩu ca khảng khái ấy của Trọng Liên, trái nhiên đã tạo nên quân Tần bắt buộc rút lui, không vây Triệu nữa).

bạn sau mặt mộ giơ tay trỏ:

ts đời Lê cũ, họ Trần.

Nhậm biết bắt buộc khuất phục được án, bèn ngầm sai tín đồ đem quân mang đến hăm doạ. Cơ mà án vẫn ngồi làm thơ, thần sắc như thường, trong bao gồm câu rằng:

Kiếp này dẫu lớn mồm hùm sói,

Thà bị tiêu diệt không làm cho bụng chó heo!

Quân Tây đánh lại dỗ mang đến làm quan lại to, sau cùng án vẫn ko theo, bọn họ bèn thôi.

nai lưng Quang Châu cùng bầy bộ tướng, nhóm quân tấn công lại Tây Sơn, ngang dọc trong nhị trấn Đông Bắc (Hải Dương với Kinh Bắc). Khoảng tầm trong bốn năm năm liền, luôn luôn phá vỡ đồn luỹ với giết được rất nhiều tướng tá của Tây Sơn, để cho quân Tây đánh cũng phải run sợ Châu. Sau mắc mưu gian, Châu bị quân Tây sơn bắt sống. Châu cũng ko chịu khuất phục, rồi chết (theo những tài liệu lịch sử, thì những cuộc chống đối của đám cựu thần đơn vị Lê bấy giờ còn có: Dương Đình Tuấn (Bắc Giang). Nguyễn bao phủ (Bắc Ninh), Phạm Đình Đạt (Bắc Ninh)... Nhưng cuối cùng cũng số đông bị Tây đánh dẹp tan).

Từ kia trở đi, những trấn im lặng, không phải lo lắng về nạn binh hoả nữa.

sau khi nhận sắc đẹp phong của vua Thanh, vua quang Trung bèn trường đoản cú coi mình như hoàng đế, lập con cả là quang quẻ Toản làm thái tử, nhỏ thứ nhị là quang quẻ Thuỳ là Khang công, lĩnh chức máu chế những quân thuỷ cỗ miền Bắc, bé thứ ba là quang đãng Bàn có tác dụng Tuyên công lĩnh chức đốc trấn Thanh Hoa, Tổng lý mọi bài toán quân, dân. Các trấn phần lớn đặt một viên trấn thủ, một viên hiệp trấn. Mỗi huyện để một viên phân tri với hai viên tả hữu làm chủ để trưng thu quân lương với xử lý bài toán kiện cáo. Lại lập ra binh chế, phân tách ra những cấp quan tiền võ; mang đạo thống lĩnh làm cơ, lấy cơ thống lĩnh những đội, nhằm quản thúc và rèn luyện cho quân lính.

Năm Canh tuất (1790), nước Ai-lao chưa chịu tiến cống. Vua quang đãng Trung bèn không nên viên đốc trấn nghệ an là Nguyễn quang Diệu (có sách chép è Quang Diệu. Việc Quang Trung tiến công Lào, thực tế không phải nhằm mục tiêu mục đích chiếm đất, mà lại chỉ cốt phá tan thủ đoạn cấu kết giữa Duy bỏ ra và vua Lào) làm chức đại tổng quản, viên đô đốc lĩnh tượng đó là Lê Văn Trung có tác dụng chức đại tứ lệ xuất quân tiến đánh.

Quân Tây tô tiến đến đô thành nước Ai Lao, vua Ai Lao kháng cự không nổi, rước quân chạy trốn. Bầy Diệu vào thành, thu hết kim cương bạc, châu báu, voi ngựa đem về.

sau khoản thời gian được vua Thanh phong vương, vua quang quẻ Trung càng thêm kiêu căng, tất cả ý xem khinh Trung Quốc. Vừa lúc ấy, bao gồm giặc Tàu ô (tên điện thoại tư vấn chung bọn giặc đại dương người trung quốc bấy giờ, thường xuyên đi tàu thuyền sinh hoạt ven biển việt nam để nạp năng lượng cướp) ngơi nghỉ lưỡng Quảng cướp tách miền ven biển, quân Thanh đuổi đánh, đàn giặc tức khắc chạy xuống vùng nam Hải với xin quy phục nước Nam. Vua quang quẻ Trung bèn cho bầy đầu mục của chúng đều làm chức thống binh, mặt khác lại không nên chúng quay trở lại cướp bóc quấy nhiễu miền duyên hải của Trung Quốc. Từ bỏ đấy những thuyền bán buôn không thể qua lại túi tiền hàng hoá cao vòn vọt. Vua quang đãng Trung lại dung nạp cả bầy giặc Tàu ô nghỉ ngơi Tứ Xuyên call là "Thiên địa hội" ("Thiên địa hội" không hẳn là giặc Tàu ô, mà là một trong tổ chức kín của quần chúng. # Trung Quốc, nhằm mục đích lật đổ triều đình Mãn Thanh, ra đời năm 1674, thuở đầu trung chổ chính giữa ở vùng Phúc Kiến, sau cải cách và phát triển khắp địa điểm trong nước, thâm nhập cả vào những tầng lớp Hoa kiều ở xung quanh nước). Tổng đốc công ty Thanh bấy giờ sợ sức mạnh của nước Nam, cần cũng không dám hỏi đưa ra đến.

Qua những việc đó, vua quang Trung càng cho người Thanh là dễ đánh, bèn tính việc kén lựa chọn quân lính, dành dụm lương thực, đóng góp tàu biển cả thật lớn, rất có thể chở nổi voi, rồi cùng các quan văn võ ngấm ngầm để ý dòm ngó Trung Quốc.

Nổ hũ club online uy tín
game đổi thưởng uy tín gamedoithuong88
W88
| SUNCITYVN | win79 - Đánh bài online tiền thật trên mobile