HƯƠNG THỦY

Qua mẩu truyện về cuộc sống và cái chết thương trọng điểm của Vũ Nương, Chuyện cô gái Nam Xương đã trình bày niềm thương cảm sâu sắc so với số phận oan nghiệt của người phụ nữ Việt nam giới dưới chính sách phong kiến, đồng thời khẳng định vẻ đẹp truyền thống lâu đời của họ. Tòa tháp được ra mắt trong chương trình Ngữ văn lớp 9.

Bạn đang xem: Hương thủy

Tác phẩm Chuyện cô gái Nam Xương

Hôm nay, onfire-bg.com sẽ hỗ trợ tài liệu reviews về người sáng tác Nguyễn Dữ, ngôn từ Chuyện thiếu nữ Nam Xương. Hy vọng có thể giúp ích cho các bạn học sinh khi tìm hiểu về cống phẩm này. Mời tham khảo nội dung chi tiết ngay sau đây.


Chuyện thiếu nữ Nam Xương

Nghe phát âm Chuyện cô gái Nam Xương:

Vũ Thị Thiết, cô gái quê làm việc Nam Xương, tính vẫn thuỳ mị, nết na, lại thêm tư dung xuất sắc đẹp. Vào làng gồm chàng Trương Sinh, mến vì dung hạnh, xin với mẹ đem trăm lạng vàng cưới về. Tuy nhiên Trương Sinh bao gồm tính nhiều nghi, so với vợ phòng ngừa quá sức. Chị em cũng giữ gìn khuôn phép, không từng nhằm lúc làm sao vợ chồng phải mang đến thất hoà. Cuộc sum vầy chưa được bao lâu thì xảy ra việc triều đình bắt lính đi tiến công giặc Chiêm. Trương tuy nhỏ nhà hào phú nhưng không có học, đề xuất phải ghi trong sổ lính bước vào loại đầu. Buổi ra đi chị em chàng có dặn rằng:


- nay con bắt buộc tạm ra tòng quân, xa lìa bên dưới gối. Tuy hội công danh từ xưa ít gặp, tuy nhiên trong khu vực binh cách phải biết giữ mình làm cho trọng, chạm mặt khó bắt buộc lui, lường sức nhưng tiến, không nên tham miếng mồi thơm nhằm lỡ mắc vào cạm bẫy. Quan tiền cao tước béo nhường để bạn ta. Bao gồm như thế, mẹ ở nhà mới khỏi băn khoăn lo lắng vì bé được.

Chàng quỳ xuống khu đất vâng lời dạy. Thiếu nữ rót bát rượu đầy tiễn chồng mà rằng:

- phái mạnh đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong mỏi đeo được ấn phong hầu, khoác áo gấm về bên quê cũ, chỉ xin ngày về có theo được hai chữ bình yên, cố kỉnh là đủ rối. Chỉ e việc quân cạnh tranh liệu, nỗ lực giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao, rồi nỗ lực chẻ tre không có, nhưng mùa dưa chín thừa kì, để cho tiện thiếp băn khoăn, mẹ hiền lo lắng. Quan sát trăng soi thành cũ, lại sửa soạn áo rét, gửi tín đồ ải xa, trông liễu rủ bãi hoang, cũng sợ không tồn tại cánh hồng bay bổng.

Nàng kể tới đây, mọi fan đều ứa nhì hàng lệ. Rồi đó, tiệc tiễn vừa tàn, áo đàn ông đành rứt. Nước mắt cảnh vật vẫn tồn tại như cũ, nhưng mà lòng người đã nhuộm mọt tình, muôn dặm quan lại san!

Bấy giờ, đàn bà đương có mang, sau khoản thời gian xa ck vừa đầy tuần thì ra đời một đưa con trai, đánh tên là Đản. Hôm qua tháng lại, thoắt vẫn nửa năm, mỗi khi thấy bướm lượn đầy vườn, mây che kín núi, thì nỗi bi thương góc bể chân trời tất yêu nào phòng được. Mẹ cũng bởi vì nhớ con mà dần sinh ốm. Nàng hết sức thuốc than lễ bế thần phật với lấy lời ngọt ngào láu lỉnh khuyên lơn. Song bệnh tình hàng ngày một trầm trọng, bà biết không sống được, bèn trối lại với thiếu nữ rằng:


- Ngắn dài có số, tươi héo do trời. Mẹ chưa phải không ý muốn đợi ông xã con về, cơ mà không gắng nạp năng lượng miếng cơm trắng miếng cháo đặng cùng vui sum họp. Song, làm cho tham vô cùng nhưng vận trời nặng nề tránh. Nước không còn chuông rền, số cùng khí kiệt. Một tờ thân tàn, nguy trong sớm tối, bài toán sống bị tiêu diệt không ngoài phiền mang lại con. ông chồng con vị trí xa xôi lừng khừng sống chết cố kỉnh nào bắt buộc về đền ơn được. Sau này, trời xét lòng lành, ban đến phúc đức, giống dòng tươi tốt, con cháu đông đàn, xanh cơ quyết chẳng phụ con, cũng giống như con đang chẳng phụ mẹ.

Bà cố kỉnh nói hoàn thành thì mất. Thiếu phụ hết lời yêu mến xót, phàm câu hỏi ma chay tế lễ, suy tính như đối với cha mẹ đẻ của mình.

Qua năm sau, giặc ngoan thay chịu trói, câu hỏi quân kết thúc. Trương Sinh về cho tới nhà, được biết mẹ đã qua đời, con vừa học tập nói. Quý ông hỏi mồ mẹ, rồi bế đứa con nhỏ tuổi đi thăm; đứa trẻ không chịu, ra mang lại đồng, nó quấy khóc, Sinh dỗ dành:

- Nín đi con, đừng khóc. Phụ vương về, bà đang mất, lòng phụ thân buồn khổ lắm rồi.

Đứa con ngây thơ nói:

- Ô hay! cụ ra ông cũng là phụ vương tôi ư! Ông lại biết nói chứ không cần như thân phụ tôi hồi xưa chỉ nín thin thít.

Chàng ngạc nhiên gạn hỏi. Đứa con nhỏ dại nói:

- Trước đây, thường có một người bầy ông, đêm nào cũng đến, người mẹ Đản đi cũng đi, chị em Đản ngồi cũng ngồi, dẫu vậy chẳng lúc nào bế Đản cả.

Tính chàng hay ghen, nghe nhỏ nói vậy, đinh ninh là vợ hư, mối nghi hoặc ngày càng sâu, không tồn tại gì bóc tháo ra được.

Về cho nhà, chàng la um lên cho hả giận. Vk chàng khóc mà lại rằng:

- Thiếp vốn con kẻ khó, được lệ thuộc nhà giàu. Sum vầy chưa thoả tình chăn gối, chia lìa vì động bài toán lửa binh. Cách biệt ba năm giữ gìn một tiết. đánh son điểm phấn từng đang nguôi lòng, ngõ liễu tường hoa chưa hề bén gót. Đâu có sự mất nết lỗi thân như lời cánh mày râu nói. Dám xin đãi đằng để tháo mối nghi ngờ. Ao ước chàng đừng nhất mực nghi oan đến thiếp.


Chàng vẫn không tin. Nhưng cô gái hỏi chuyện kia vì chưng ai nói ra, thì lại cất không đề cập lời bé nói; chỉ mang chuyện bóng gió này nọ nhưng mà mắng nhiếc nàng, với đánh xua đi. Họ mặt hàng làng xã bênh vực cùng biện bạch mang đến nàng, cũng chẳng nhằm nhè gì cả. Bạn nữ bất đắc dĩ nói:

- Thiếp sở dĩ nương tựa vào phái mạnh vì bao gồm cái niềm vui nghi gia nghi thất. Hiện nay đã bình rơi xoa gãy, mây tạnh mưa tan, sen rũ trong ao, liễu tàn trước gió; khóc tuyết hoa lá rụng cuống, kêu xuân loại én lìa đàn, nước thẳm buồm xa, đâu còn rất có thể lại lên núi Vọng Phu tê nữa.

Đoạn rồi đàn bà tắm gội sạch, ra bến Hoàng Giang ngửa mặt thăng thiên mà than rằng:

- Kẻ bạc phận này duyên phận hẩm hiu, ông chồng con rẫy bỏ, điều đâu bay buộc, tiếng chịu đựng nhuốc nhơ, thần sông bao gồm linh, xin ngài bệnh giám. Thiếp nếu như đoan trang giữ lại tiết, trinh trắng gìn lòng, vào nước xin có tác dụng ngọc Mị Nương, xuống khu đất xin làm cho cỏ ngu mĩ. Nhược ưa thích chim dạ cá, lừa ông chồng dối con, bên dưới xin có tác dụng mồi mang đến cá tôm, trên xin làm cơm đến diều quạ, và xin chịu đựng khắp mọi fan phỉ nhổ.

Nói xong nàng gieo bản thân xuống sông cơ mà chết. đại trượng phu tuy giận là phụ nữ thất tiết, tuy thế thấy cô gái tự tận cũng đụng lòng thương, tìm kiếm vớt thây nàng, mà lại chẳng thấy tăm tích đâu cả. Một tối phòng ko vắng vẻ, đại trượng phu ngồi bên dưới ngọn đèn khuya, chợt người con nói rằng:

- phụ vương Đản lại mang lại kia kìa!

Chàng hỏi đâu. Nó chỉ bóng đấng mày râu ở bên trên vách:

- Đây này!

Thì ra, ngày thường, tại một mình, nữ giới hay nghịch con, trỏ nhẵn mình cơ mà bảo là cha Đản. Bấy giờ đồng hồ chàng bắt đầu tỉnh ngộ, thấu nỗi oan của vợ, nhưng việc trót đã qua rồi!

Cùng xã với nàng, có người tên là Phan Lang, lúc trước làm cho đầu mục sinh sống bến đò Hoàng Giang, một đêm nằm mê thấy cô gái áo xanh cho kêu xin tha mạng. Sáng dậy, Phan Lang thấy có bạn phường chài đem vào biếu một bé rùa mai xanh, sực nghĩ mang lại chuyện mộng, bèn mang thả con rùa ấy. Cuối đời Khai Đại nhà Hồ, quân Minh mượn tiếng gửi Trầm Thiêm Bình về nước, phạm vào cửa ải Chi Lăng, quần chúng trong nước, các người khiếp sợ phải chạy trốn ra bên ngoài bể, không may đắm thuyền phần đông chết đuối cả. Thây Phan Lang dạt vào một chiếc động rùa ngơi nghỉ hải đảo, tất cả người đàn bà là Linh Phi phát hiện ra nói rằng:


- Đây là vị ân nhân cứu vãn sống ta thuở xưa.

Linh Phi bèn mang khăn dấu nhưng lau, mang thuốc thần cơ mà đổ, một chốc Phan Lang ngay tắp lự tỉnh lại. Phan trông thấy cung gấm đền dao thật tráng lệ lộng lẫy, mà không biết mình đã lọt vào cung nước của rùa thần. Linh Phi bấy giờ mình khoác áo gấm dát ngọc, chân đi giầy có vân nắm vàng, cười cợt bảo Phan Lang rằng:

- Tôi là Linh Phi trong cồn rùa, bà xã vua biển khơi Nam Hải, nhớ hồi còn bé dại đi nghịch ở bến sông bị fan phường chài bắt được, bất chợt báo mộng, quả được nhờ ơn. Chạm chán gỡ ngày nay, há chẳng bị rung động trời xui để cho tôi gồm dịp đền ơn trả nghĩa?

Phi bèn để yến sinh hoạt gác Triêu Dương để chiêu đãi Phan Lang. Tham dự các buổi lễ hội hôm ấy có vô số hầu như mĩ nhân, xống áo thướt tha, mái đầu búi xễ. Trong số đó, có một fan mặt chỉ tương đối điểm sang 1 chút son phấn trông siêu giống Vũ Nương. Phan có ý nhìn trộm, nhưng không dám nhận. Tiệc xong, người bọn bà ấy nói cùng với Phan Lang rằng:

- Tôi cùng với ông vốn người cùng làng, phương pháp mặt chưa bao, sẽ quên nhau rồi ư?

Bấy tiếng Phan bắt đầu nhận đích người ấy là Vũ Nương cùng gạn hỏi duyên cớ. Cô bé nói:

- Tôi ngày trước rủi ro bị người vu oan, đề xuất gieo bản thân xuống sông tự tử. Các cô gái tiên trong cung nước yêu mến tôi vô tội, rẽ một mặt đường nước cho tôi bay chết, còn nếu như không thì đang vùi vào bụng cá, còn đâu mà gặp ông.

Phan nói:

- Nương Tử nghĩa khác Tào Nga, hờn không Tinh Vệ mà đề nghị ôm côn trùng hận gieo mình xuống nước. Ni thóc cũ không còn, thóc new vừa gặt, há lại siêu hạng nhớ đến quê nhà ư?

Vũ Nương nói:

- Tôi bị ông xã ruồng rẫy, thà già ở vùng làng mây cung nước, chứ còn phương diện mũi làm sao về nhìn thấy fan ta nữa!

Phan nói:

- đơn vị cửa cha ông của nương tử, cây trồng thành rừng, phần mộ cha ông của nương tử, cỏ sợi rợp mắt. Nương tử cho dù không suy nghĩ đến, nhưng tổ sư còn ao ước đợi nương tử thì sao?

Nghe mang lại đây, Vũ Nương ứa nước đôi mắt khóc, rồi cả quyết đổi giọng mà rằng:

- có lẽ rằng không thể gởi hình ẩn bóng tại chỗ này được mãi, để có tiếng xấu xa. Cần chăng, ngựa Hồ gầm gió bắc, chim Việt đậu cành nam. Cản do nỗi ấy, tôi tất phải tìm về có ngày.

Hôm sau, Linh Phi lấy một cái túi bởi lụa tía, đựng mười phân tử minh châu, sai sứ đưa Xích Hỗn gửi Phan thoát khỏi nước. Vũ Nương nhân này cũng đưa gửi một cái hoa vàng nhưng dặn:

- dựa vào nói hộ với chàng Trương, nếu như còn lưu giữ chút tình xưa nghĩa cũ, xin lập một bọn giải oan ở bến sông, đốt cây đèn thần chiếu xuống nước, tôi vẫn trở về.

Lúc đến nhà, Phan đem chuyện kể lại với chúng ta Trương. Thuở đầu Trương không tin. Tuy nhiên khi dấn được mẫu hoa vàng, phái mạnh mới sợ hãi mà nói:

- Đây trái là vật sử dụng mà bà xã tôi có lúc ra đi.

Chàng bèn theo lời, lập một đàn tràng tía ngày tối ở bến Hoàng Giang. Rồi quả thấy Vũ Nương ngồi bên trên một loại kiệu hoa đứng chính giữa dòng, theo sau có đến năm mươi cái xe cờ tán, võng lọng, rực rỡ tỏa nắng đầy sông, thời điểm ẩn, thời điểm hiện.


Chàng gấp gọi, bạn nữ vẫn sống giữa cái mà nói vọng vào:

- Thiếp cảm ơn đức của Linh Phi, vẫn thề sống mái cũng ko bỏ. Đa tạ tình chàng, thiếp chẳng thể trở về thiên hạ được nữa.

Rồi vào chốc lát, bóng thanh nữ loang nháng mờ nhạt dần mà trở thành đi mất.

I. Đôi đường nét về người sáng tác Nguyễn Dữ

- Nguyễn Dữ - bao gồm sách phiên âm là Nguyễn từ bỏ (chưa rõ năm sinh - năm mất).

- tín đồ huyện trường Tân, ni là huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương.

- Ông là học trò của Tuyết Giang Phu Tử - Nguyễn Bỉnh Khiêm.

- Ông sinh sống ở nỗ lực kỉ XVI là giai đoạn triều đình bên Lê đã ban đầu khủng hoảng, những tập đoàn phong con kiến Lê, Mạc Trịnh tranh nhau quyền bính, gây ra các cuộc đao binh kéo dài.

- Nguyễn Dữ là 1 trong người học rộng, tài cao tuy vậy chỉ có tác dụng quan có 1 năm rồi xin về quê nuôi người mẹ già với viết sách, sống ẩn dật như các trí thức đương thời khác.

II. Trình làng về Chuyện cô gái Nam Xương

1. Yếu tố hoàn cảnh sáng tác

- “Chuyện cô gái Nam Xương” là 1 trong trong nhì mươi truyện của “Truyền kì mạn lục”.

Xem thêm: Free Microsoft Office 2013 Product Key Free For You, Activate Office

- Truyền kì mạn lục (ghi chép tản mạn phần đông chuyện kỳ dị được lưu giữ truyền ) là tòa tháp được viết bằng chữ Hán. Tác phẩm này có chịu tác động của truyện truyền kỳ trung hoa - một thể một số loại truyện thường sẽ có yếu tố kỳ lạ, hoang đường. Tuy thế điểm không giống là Nguyễn Dữ sẽ biết khai thác các truyện cổ dân gian, các truyền thuyết lịch sử, dã sử của nước ta để sáng tạo ra tác phẩm của mình.

- Nhân vật bao gồm của truyện hay là rất nhiều người đàn bà bất hạnh, khao khát niềm hạnh phúc nhưng bị các thế lực bạo tàn cùng cả lễ giáo khắt khe xô đẩy vào yếu tố hoàn cảnh éo le, oan mệnh chung và bất hạnh.

2. Cha cục

Gồm 3 phần:

Phần 1: từ trên đầu đến “lo liệu như đối với bố mẹ đẻ của mình”. Cuộc sống đời thường của Vũ Nương lúc được gả về nhà Trương Sinh.Phần 2: tiếp sau đến “nhưng câu hỏi trót sẽ qua rồi”. Sự hiểu lầm của Trương Sinh dẫn mang đến nỗi oan chết thật của Vũ Nương.Phần 3. Còn lại. Vũ Nương được giải oan.

3. Nắm tắt

Mẫu 1

Vũ Thị Thiết, thiếu nữ quê sống Nam Xương, tính cách thùy mị nết na, tứ dung giỏi đẹp bắt buộc được Trương Sinh đem lòng mếm mộ liền xin với chị em đem trăm lạng kim cương cưới về có tác dụng vợ. Biết chồng có tính đa nghi nên, Vũ Nương không còn mực giữ lại gìn khuôn phép. Bấy giờ, đất nước có chiến tranh, Trương Sinh đề xuất lên lối đi lính. Vũ Nương trong nhà sinh nuôi dạy con và chăm sóc mẹ già, lo ma chay góc cạnh khi mẹ ông xã mất. Khi Trương Sinh trở về, bế con ra tuyển mộ thăm mẹ thì hiểu lầm rằng bà xã có bạn khác. Vũ Nương chịu đựng oan qua đời biết bắt buộc rửa không bẩn liền nhảy xuống sông trường đoản cú vẫn. Một tối nọ, Trương Sinh bế bé ngồi trước ngọn đèn, thấy đứa bé bỏng chỉ vào cái bóng mình bảo đấy là phụ vương mới nhận biết mình đã hiểu nhầm vợ, ân hận hận đã và đang muộn. Cùng làng có người tên là Phan Lan bởi vì cứu Linh Phi trước đó đề nghị khi gặp gỡ nạn chết trôi đã được Linh Phi cứu vớt sống, tình cờ chạm chán Vũ Nương nghỉ ngơi thủy cung. Phan Lang trở về trần gian Vũ Nương giữ hộ theo cái hoa vàng cùng lời nhắn Trương Sinh. Trương Sinh lập đàn giải oan bên bến Hoàng Giang. Vũ Nương hiển thị giữa mẫu ngồi trên dòng kiệu hoa nhiều tạ nam giới rồi vươn lên là mất.

Mẫu 2

Vũ Nương là người con gái quê ở Nam Xương, không chỉ có xinh rất đẹp mà còn tồn tại tư dung giỏi đẹp. Điều ấy để cho Trương Sinh - một đấng mày râu trai trong thôn yêu mến, xin bà bầu đem trăm lạng đá quý cưới về. Trong cuộc sống thường ngày vợ chồng, biết ông xã là một fan hay ghen, nàng luôn luôn sống giữ gìn mực thước để mái ấm gia đình hòa thuận. Vậy mà ông xã nàng, sau khoản thời gian đi bộ đội chỉ bởi vì một lời thơ ngây của bé trẻ, chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện đã giở thói ghen tuông. Dù Vũ Nương không còn lòng phân tích và lý giải nhưng vẫn vô dụng. Chị em quyết định tìm tới cái bị tiêu diệt để chứng tỏ sự trong trắng của mình. Sau này, khi đã làm rõ mọi chuyện, Trương Sinh cảm thấy ân hận hận thì đã và đang muộn. Chàng cho những người lập đàn giải oan mang đến vợ, Vũ Nương hiện tại về dịp ẩn thời gian hiện.


4. Ý nghĩa nhan đề

Mẫu 1

“Truyền kì mạn lục” bao hàm hai mươi truyện. Đa số những chuyện gần như được bước đầu bằng chữ “chuyện” giỏi “câu chuyện” và “Chuyện người con gái Nam Xương” cũng vậy. Cơ mà đây không phải là một trong yếu tố quá mà thông qua đó người gọi hiểu được đó là câu chuyện kể về một thiếu nữ ở phái nam Xương. Đưa cụm từ “người con gái” lên nhan đề của tác phẩm, Nguyễn Dữ muốn cho tất cả những người đọc phát hiện nhân vật trung trung ương của truyện là một trong những người phụ nữ.

Tuy nhiên, bên văn lại để một phương pháp phiếm chỉ “người đàn bà Nam Xương” chứ chưa phải là “Chuyện người con gái Vũ Nương” hay “Chuyện cô gái Vũ Thị Thiết” nhằm xác minh đây chưa hẳn là mẩu chuyện của riêng rẽ Vũ Nương. Hơn nữa là mẩu truyện chung của những người thiếu phụ trong xóm hội xưa. Cuộc đời của thanh nữ Vũ Nương chỉ là đại diện cho người phụ con gái trong xóm hội dịp bấy giờ. Qua nhân vật này, công ty văn cũng giữ hộ gắm đầy đủ giá trị nhân đạo cao quý. Đầu tiên là việc trân trọng so với những mong mơ thiết yếu đáng, ước mơ cao đẹp như: mơ ước được hạnh phúc, cầu mơ về sự vô tư trong làng mạc hội. Tiếp theo sau là niềm xót thương, cảm thông thâm thúy của tác giả đối với số phận của người phụ nữ. Không chỉ là vậy, công ty văn cũng lên án, phê phán, tố giác xã hội phong con kiến đã giày xéo lên quyền sinh sống của nhỏ người. ở đầu cuối là lời khẳng định những phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ. Quả là một trong nhan đề gồm tính khái quát cao.

Mẫu 2

“Chuyện thiếu nữ Nam Xương” là 1 trong những trong nhì mươi truyện nằm trong “Truyền kì mạn lục” trong phòng văn Nguyễn Dữ. Nhan đề của truyện được Nguyễn Dữ để với dụng ý nghệ thuật và thẩm mỹ sâu xa. Trước hết, nhan đề này cho tất cả những người đọc hiểu rằng hình tượng trung chổ chính giữa của tác phẩm là một người phụ nữ. Đây cũng chính là nhân vật chính trong phần lớn các truyện trực thuộc “Truyền kì mạn lục”. Truyện nhắc về cuộc đời đầy bất hạnh của nhân đồ vật Vũ Nương - một cô gái quê ngơi nghỉ Nam Xương. Điều đáng quan tâm là thông qua cuộc đời của nhân đồ Vũ Nương, nhà văn muốn kể đến cuộc đời của đa số người phụ nữ khác trong xã hội phong kiến. Vũ Nương chính là đại diện cho tất cả những người phụ nữ “hồng nhan bội bạc mệnh” của buôn bản hội thời bấy giờ. Qua nhân thiết bị này, bên văn cũng biểu hiện sự trân trọng đối với những mong mơ bao gồm đáng, ước mơ cao đẹp mắt như: khát vọng được hạnh phúc, mong mơ về sự vô tư trong làng hội. Thuộc với sẽ là niềm xót thương, cảm thông thâm thúy của tác giả đối với số phận của tín đồ phụ nữ. Không chỉ là vậy, công ty văn cũng lên án, phê phán, tố giác xã hội phong con kiến đã chà đạp lên quyền sinh sống của con người. Cuối cùng là lời khẳng định những phẩm chất tốt đẹp của người thiếu phụ Việt nam trong làng mạc hội phong kiến.

5. Nội dung

Qua câu chuyện về cuộc đời và chết choc thương trung tâm của Vũ Nương, Chuyện người con gái Nam Xương đã diễn đạt niềm nâng niu sâu sắc so với số phận oan trái của người thiếu nữ Việt phái nam dưới chế độ phong kiến, đồng thời xác định vẻ đẹp truyền thống cuội nguồn của họ.

6. Nghệ thuật

Các nguyên tố tưởng tượng, kì ảoNghệ thuật dựng truyện, biểu đạt nhân vật, phối kết hợp tự sự với trữ tình…

III. Dàn ý so với Chuyện cô gái Nam Xương

(1) Mở bài

Giới thiệu về tác giả Nguyễn Dữ và công trình Chuyện cô gái Nam Xương.

(2) Thân bài

a. Cuộc sống thường ngày của Vũ Nương lúc được gả về bên Trương Sinh

- Vũ Nương tính thùy mị, nết na lại sở hữu tư dung tốt đẹp.

- vào làng có chàng Trương Sinh đem lòng yêu mến, liền xin mẹ đem trăm lạng rubi cưới về.

- Vũ Nương biết chồng có tính nhiều nghi, phòng ngừa vợ quá sức. Nhưng cô gái cũng giữ lại gìn khuôn phép, vợ chồng không gồm gì nên bất hòa.

- cuộc chiến tranh xảy ra, Trương Sinh tuy bên hào phú tuy vậy vẫn bị tóm gọn đi lính.

- Khi ông xã ra chiến trường, nàng ở nhà hết mực băn khoăn lo lắng cho gia đình: sinh con, chăm sóc mẹ chồng, khi mẹ chồng mất thì lo ma chay chu đáo.

=> Vũ Nương là 1 trong người bà xã đảm đang, nhân từ thục cùng hết lòng bởi chồng, mái ấm gia đình nhà chồng.

b. Sự hiểu lầm của Trương Sinh dẫn đến nỗi oan từ trần của Vũ Nương

- trả cảnh:

Trương Sinh đi quân nhân trở về, biết tin chị em mất tức khắc bế nhỏ ra mộ thăm mẹ.Đứa bé không chịu nghe lời, ngây thơ hỏi: “Hóa ra ông cũng là phụ vương tôi ư?...”

=> Trương Sinh phát âm nhầm vợ ở nhà có người khác.

- Diễn biến: Về nhà, Trương Sinh la um đến hả giận. Vũ Nương tra cứu cách giải thích nhưng không được.

- Kết quả: Biết không thể lý giải được nỗi oan, Vũ Nương tắm gội chay sạch, ra bến Hoàng Giang, ngửa mặt thăng thiên than rằng: “Kẻ phận hầm hiu này…” rồi khiêu vũ xuống sông từ bỏ vẫn.


=> Vũ Nương nhức đớn, thuyệt vọng trước sự nghi ngại của chồng. Nàng lựa chọn chết choc để rửa không bẩn nỗi tủi nhục. Qua đây, phát hiện số phận xấu số của người thanh nữ trong xóm hội xưa.

c. Vũ Nương được giải oan

* Trực tiếp:

- Một tối nọ, Trương Sinh bế bé ngồi trước ngọn đèn, thấy đứa nhỏ xíu chỉ vào loại bóng mình bảo: “Cha Đản lại cho kìa”. Cánh mày râu hỏi đâu, đứa nhỏ nhắn liền chỉ vào loại bóng sinh hoạt trên tường.

- khi hỏi rõ ra bắt đầu biết phần đông lúc trong nhà một mình, bà xã thường đùa bé trỏ vào cái bóng của bản thân mình và bảo đấy là cha Đản.

=> Sự hối hận hận muộn màng.

* con gián tiếp:

- thuộc làng có bạn tên là Phan Lan vị cứu Linh Phi trước đó yêu cầu khi gặp mặt nạn chết trôi đã được Linh Phi cứu sống, tình cờ chạm chán Vũ Nương sinh hoạt thủy cung.

- Phan Lang trở về trần thế Vũ Nương nhờ cất hộ theo mẫu hoa vàng thuộc lời nhắn Trương Sinh lập đàn giải oan cho mình.

- Trương Sinh tuân theo lời, lập một bọn tràng bố ngày tối ở bến Hoàng Giang, rồi thấy Vũ Nương hiện về thời gian ẩn lúc hiện.

=> Vũ Nương đã giải được nỗi oan tắt thở nhưng vẫn cần thiết tiếp tục cuộc sống đời thường nơi trần thế nữa.

Nổ hũ club online uy tín
game đổi thưởng uy tín gamedoithuong88
W88
| SUNCITYVN | win79 - Đánh bài online tiền thật trên mobile | https://fb88.world/ | https://nhacai789bet.co/ |