CÔ LÀ AI MÀ SAO EM YÊU NHIỀU ĐẾN VẬY

-Ê…..bà Tlỗi kìa mày- con Quỳnh con quay quý phái tôi-Bà Tlỗi là bà nào – tôi vừa chnghiền bài xích ở bảng vào lớp học tập thêm Lý vừa vấn đáp cô bạn kế bên-Bà cô dạy môn lý bên trên lớp, bắt đầu diện con kiến ngươi hồi sáng sủa, mau quên dữ vậy mày- đứa bạn tôi giải thíchNgẩng đầu lên chú ý, tôi thấy cô, cô dễ dàng, quần âu, áo sơmày, dễ dàng và đơn giản mang đến quái lạ, tôi thấy gồm loại gì đấy tốt tuyệt.“sao không giống cơ hội lên lớp quá vậy?”- tôi thì thầm nghĩNhưng tôi cũng ko mấy quyên tâm.

Bạn đang xem: Cô là ai mà sao em yêu nhiều đến vậy

tôi tiếp tục chnghiền bài, loại môn Lý là môn yếu hèn kỉm, tôi mới Chịu đi học thêm, tôi ko có gì nhét nổi gần như bí quyết, với cũng ko có gì lôi ra cần sử dụng các cách làm kia đúng khi.-thì sao mày? - tôi cù qua hỏi nhỏ bạn-ừ thì tao thấy, tao chỉ mang đến mày thấy- cô bạn tôi trả lời-tầm phơ tầm phào, lo học tập đi, đừng để thời điểm cuối năm bẫy nhìn mày, rồi phán cho 1 câu “cô thế học tập thi lại nha em” thời gian đó chớ khóc nhưng kêu taoCô Thỏng là cô dạy tôi môn Lý, mặt khác là công ty nhiêm của tớ. Cô tphải chăng lắm. khoảng chừng 29- 30tcô Tbỏ là bạn dạy tôi môn Toán, nhà nhiệm lớp kế bên lớp tôi. Cô 25t. hết sức đẹp với trẻ. Học sinch vào trường ai ai cũng đam mê cô Tdiệt lắm!Hôm nay là trang bị 4, máu trước tiên là huyết Lý, cô đi vào, vẫn vẻ phương diện lạnh lùng. Tôi bước đầu xem xét cô hơn. Cô bao gồm một vẻ đặc biệt quan trọng , bàn tay cô rất đẹp mắt, không lúc nào tôi quan sát bàn tay ai nhưng đẹp nhất như thế. white, mịn, ngón tay thon thả dài. Rất đẹp! tôi mê mẩn bàn tay ấy Lúc cô nỗ lực viên phấn với cùng 1 ngón tay.cô đi qua bàn tôi, một hương thơm thoáng qua, làm phản phất…Tôi chú ý cô từ dạo bước ấy, một sự chú ý vô cùng đỗi bình thườngCác máu Lý của cô cứ trôi qua, mỗi ngày tiết tôi phần lớn phạt hiện ra cô gồm cái gì giỏi xuất xắc, ví dụ như cô không lúc nào khoác áo nhiều năm có cổ, cô bao gồm loại ví, bóp viết, cây bút chì, mẫu giỏ xách màu sắc đỏcô cười cợt siêu xinh, nhưng thường cô chỉ mỉm cười nhếch mép, tôi không thích hợp phương pháp cười đó của cô, không thân mật cùng dễ thương tí nào, cơ mà tuồng như cách cười cợt sẽ là đặc trưng của cô thì phảiĐến một ngày, tôi xuất xắc thích hợp đi dạo dọc bờ kè cổ, nhét chiếc tai nghe vào tai, đường phố tấp nậpvề đêm, Thị Xã đẹp lắm! đều ánh đèn sáng xinh xinh rọi xuống sông Vàm cỏ, các cái cầu bắt ngang sông, tôi thích xúc cảm quốc bộ một mình-em cũng đi bè bạn dục nữa hả? - một giờ đồng hồ phía sau vọng lại, tôi toá tai nghe, quay trở về, một hình hình họa chưa có hình hình ảnh như thế nào trông đẹp hẳn, cô đã đứng phía sau tôi-con…con…._Tôi ấp úng….nlỗi nghứa họng, quan yếu nào tin được, cô đã đối diện cùng với tôi, vẫn nhìn tôi.-bé làm sao?- cô quan sát nó với góc nhìn tò mò và hiếu kỳ và thách thứcbộ hạ rung lẩy bẩy…… nhìn cô nlỗi cầu cứu vãn. cô cười, niềm vui thật đẹp…từ nhiên-cô vào nhà, về nhanh chóng còn học tập bài xích, mai sau cô kêu em lên trả bài xích đó- cô đi liền mạch vào trong 1 tòa nhà lầu, bé dại nhỏ, xinc xinch, tô điểm dễ dàng và đơn giản, hệt như bé fan cô vậy, đơn giản và dễ dàng, để lại tôi như chết yên vào khoảng không trung đó.

vẫn nỗ lực tiếp tục, lần thứ nhất viết truyện....phát âm bao gồm gì sơ xuất thì cảm thông nha.Tôi về bên, chú ý vào cuốn sách Lý, yêu cầu học tập thôi, tôi thức suốt cả đêm để học, ngạc nhiên chính phiên bản thân tôi cũng ko ngờ, tôi thức trong cả đêmsáng sủa hôm sao, ngồi mong chờ cô vào lớp, tôi ôm cuốn nắn sách Lý mà lại học- từ bây giờ sao quả tạ tông trực tiếp vào Trái đất đó mày- nhỏ Quỳnh trêu tôi-hả?- tôi quan sát nhỏ Quỳnh cùng với góc nhìn thơ ngây- mi bị điên tốt sao mà trường đoản cú lúc vào lớp cđọng ôm cuốn nắn sách Lý thế?- lát cô kêu lên trả bài xích rồi thì sao- m khôn vượt, hóa ra dại hả? bẫy tất cả khi nào kêu trả bài bác đâu, nhưng sao thay đổi giải pháp xưng hô từ bỏ bả sang cô núm, yêu rồi àh- bé Quỳnh nhìn tôi cười cợt mỉa may- điên àh?- nhưng hình như chủ yếu tôi điên thì buộc phải, tự nhiên và thoải mái ngồi học, hôm qua cô trêu tôi àh?Cả lớp vực lên, tôi còn ý muốn lung vào không gian gian nào đấy, thoải mái và tự nhiên bao gồm ai đấy đạp chân tôi, chú ý bao phủ, đều tín đồ đang đứng, còn tôi thì ngồi. cô đang nhíu mài quan sát tôi, vẻ ngạc nhiên với hiếu kỳ. Tôi hoảng loạn đứng lên chào côtừ ngày kia, tôi cứ hay phải đi dọc bờ kè, với cùng 1 mục đích không giống là và để được nhìn thấy cô.Nhưng chừng như tín đồ ta trốn chạy mẫu nào đấy thì cái đó càng lộ diện, còn đi tìm kiếm kiếm thì nó càng trốn.các ngày tiếp theo tôi không tìm thấy cô, chưa bao giờ tôi chờ mong tiết Lý như bây giờ, không khi nào tôi ý muốn được vào thấy cô như thế, do dự cô đã chiếm đem một phần trung ương trí tôi ra làm sao mà lại thếTôi đi chnghiền thời khóa biểu của cô ấy, ngày như thế nào cô vô trường, ngày làm sao cô bao gồm ngày tiết, hễ ngày nào cô có tiết là khi tham gia học hết huyết tôi cứ chạy ù ra bên ngoài hang lang trong ngóng cô vào, tuyệt chạy xuống cứ lãng vãng chống cô giáo và để được nhìn thấy cô. Mà chừng như ông ttách cứ đọng phù hợp trêu tức nhỏ người ta,và tôi sẽ xác minh rằng, tôi yêu thương cô, lần khần tự thời gian như thế nào nhưng lại dịp như thế nào cô cũng lộ diện trong trái tim trí tôi. Không biết tôi yêu cô nghỉ ngơi điểm nào, cô ko xinc, ko nhân hậu, không đáng yêu trong mắt fan ta, nhưng lại cô đặc biệt quan trọng trong tôi, thế là vượt đủ!Đây là lần đầu tiên tôi biết yêu là gì? Và biết đau trong tình yêu là gì?Một lần, tôi đã lang thang vào trường cơ hội chuẩn bị vào tiết thể dục, tôi thoáng nhìn thấy cô tự xa, nhận thấy trường đoản cú xa là tôi sẽ cảm hứng gì đấy lạ lắm!!!tôi đứng chú ý cô nlỗi thể trần thế này chỉ tất cả cô cùng tôi, cô loáng nhận thấy tôi, cô quan sát tôi chầm chầm, tôi bỗng dưng nhìn đi phía khác như lẩn trốn ánh mắt của cô ý.Trong tiếng học tập, ánh nhìn tôi không rời khỏi cô một time như thế nào. Và dường như cô để ý với biết điều ấy. Trong khi cô biết, tôi ưa thích cô.tôi hy vọng được cô được hiểu, vậy thì bước đầu tiên nó yêu cầu học tập giỏi môn Lýmột lần tôi đuổi theo cô: -“cô ơi! Cô gồm dạy thêm không?”-“không, tôi không có dạy dỗ học sinh ban B”trong ngôi trường tôi hiện nay gồm 2 ban có tổng cộng 11 lớp,6 lớp ban A với 5 lớp ban B, ban A thì học tập nâng cấp môn Toán, Lý, Hóa, Sinh, còn ban B thì không học tập nâng cao môn làm sao cả, và kết quả ban A cao hơn Btôi như điếng tín đồ khi nghe đến lời nói đó. “ban B, ban B thì sao? Ban B là bao gồm tội sao? Ban B không được phxay học sao? Ban B không có cơ hội cố gắng sao? Ban B là xấu lắm sao?” hàng nghìn thắc mắc cứ đọng vây quanh tôi.tôi trsinh sống về lớp cùng với vẻ khía cạnh túng thiếu xị_Sao? Sao? – bé Quỳng quay quý phái hỏi tôiTôi tường thuật lại, con Quỳnh được một trận mỉm cười ngửa nghiêng, chú ý khía cạnh tôi bí xị-thôi! Bả không dạy, m đi học hết tất cả thầy cô còn lạimột ý suy nghĩ loé lên, “sao lại ko nhỉ?”, chũm là tôi đi đăng ký 3 người bé lại vào trường dạy môn lý, quả tình, sao một thời gian, tôi hơi hẳn môn Lý, cần điện thoại tư vấn tốt luôn đấy chứ đọng.Nhưng tôi vẫn sai lầm, tôi tương đối hơn, mà lại vào mắt cô, dường như tôi càng mờ nhạt, lúc giảng bài bác, cô ko thèm chú ý tới tôi. Tôi nghĩ cô nhìn toàn diện yêu cầu ko chú ý tới tôi, tôi biện bản thân mang đến cô.-bài bác này còn có ai biết giải không? Chẳng lẽ cả lớp không có ai biết giải, mấy anh chị đi học nạm này thì tội bố mẹ sống nhà- cô nói nhỏng giọng trách rưới móc với chút đỉnh mỉa mai1 tay chuyển lên, là tôi.cô chú ý tôi-Đúng là ban B, không có bất kì ai biết làm thì tôi giải đến mấy anh chị chnghiền, tới thời gian thi thì cầm cố mà lại chạy đi tìm tôi cơ mà chép- cô nói giọng hết sức cạnh tranh nghe“vô hình dung sao, mình vô hình trong mắt cô sao? mình giơ tay, cô quan sát mình rồi mà! Ban B nữa sao? Ban B trong mắt cô không tồn tại quý hiếm sao?”- hàng chục ngàn thắc mắc vào đầu cđọng ập đến.Mà hình như tình thân là ngụy biện và có tác dụng cho người ta mờ mắt

một lần tôi sẽ ngồi vào căn-tin ngôi trường, sẽ bâng quơ thì nghe được “ngày hôm qua tao đến lớp thêm Lý, cô Thỏng cho tao 1 viên kẹo mút ít, không ngờ cô xì-tin kinh, khoái ăn kẹo mút”Tôi nghe nhỏng vớ được vàng: “cô mê say nạp năng lượng kẹo mút sao?” tôi cười cợt mỉm cười nghĩ bụng, nuốm là chảy buổi học tập tôi chạy đi cài đặt bịch kẹo mút ít to lớn nhất: 50 viêntôi chạy hớn hsinh sống tới công ty nhỏ tuổi chúng ta, bấm chuông liên miên, Call điện thoại cảm ứng thông minh cho nó- alo! Mày xuống nhà đi, t đang trước cổng-vật gì. M ác quá! T đag ngủ, đến nhưng ko báo trước, đợi chút ít, để t xuốngnó msinh sống toang cửa, chú ý cỗ dạng của nó tôi phì cười cợt, cấp thiết ngố rộng được nữa!- ngươi mang tặng kèm cô Thư mang lại giùm tao nha-nắm tao nói ngươi tặng hả?-không! Mày nói của ngươi cũng được-điên àh- thì ngươi nói sao miễn cô thừa nhận, cô lần khần của tao là ok, yêu ngươi quá!- bản thân tất cả điên theo nó ko trời_ nó từ bỏ vỗ vào trán mình-vậy nha. Tao về, tao mong đợi tin của mày.Tôi về đơn vị, tâm trạng cần thiết xuất sắc rộng được nữa. Hồi hộp cho ngày mai đã thế nào.Sáng tôi vào lớp, quăng cặp vào khu vực, bay qua lớp cô bạn, tôi dancing xổ đến nơi nó-sao rồi mày?_khía cạnh tôi hớn hnghỉ ngơi lắm!-là vọc nè_nó nhắc lại mang lại tôi nghe“-cô ơi! Có bạn gửi đến cô bịch kẹo- ai vậy em- cô thừa nhận đi- lần khần ai, cô ko nhận- thì cô dấn đi, e bắt đầu nói- ừ, cô thừa nhận, em nói đi-là loại bạn bên lớp B5-Trang ơi! Cô sợ nhỏ nhỏ dại đó lắm! nó như ám cô vậy?”cùng rứa là bịch kẹo tôi khuyến mãi cô, ngang nhiên vào thùng rácTôi nghe chấm dứt, tôi nhỏe miệng mỉm cười, rồi đi về lớp, bước đi cùng với dòng vẻ lủi thủi cho tội nghiệp.tôi nghe tiếng con bạn với theo “mi vẫn ổn định chứ hả?”-Tao ổn_ tôi trả lời đến nó yên ổn tâmđằng sau câu nói “tôi ổn” là 1 trong sự thật rất là không ổnTôi thui thủi về lớp, từ bây giờ lại sở hữu máu Lý, tại sao lại là lúc này, tôi buộc phải làm thế nào đây?Cô lao vào lớp. Tôi thế trầm trồ vẻ bình thường. sao một hồi giảng bài, vào bài xích giảng của cô ý, dịp cô đi ngang tôi, cô sẽ nói:-chớ bày hồ hết trò rất khác aitôi điếng fan “là cô sao? là cô nói cùng với tôi sao?”tôi chạy xe trên phố về cđọng nghĩ về về việc kia, từng nào Để ý đến, ngụy biện đến cô, bênh vực đến cô, giận bao gồm phiên bản thân bản thân có tác dụng cô giận dữ, chắc bây giờ tôi còn “lì”, vẫn tồn tại yêu thương cô lắmtừ ngày kia, tôi là kẻ vô hình dung trong mắt cô. Tôi ko mãi sau, trong tiếng học tập, tôi cđọng yên ổn fan, ko khi nào giơ tay, chỉ một vấn đề duy nhất: lắng nghe!Nhưng tình thương lại ko buông tha đến kẻ chạy trốn nó. Một lần cô vậy tờ phiếu đăng ký đi tham dự các buổi tiệc nghị khoa học môn Lý, ngôi trường đề xuất từng lớp 5 bạn, cả lớp lặng yên, tôi thì lđộ ẩm bẩm: “cha chiếc tầm phơ đó, đi làm gì mang lại chi phí công”cô cố kỉnh tờ giấy không thấy rượu cồn tĩnh gì, đặt tức thì xuống bàn, nhằm cây thướt lên, xuyên suốt buổi học, gió thổi tờ giấy tuy vậy bị cây thướt đtrần lại, tôi vu vơ chú ý tờ giấy, giống như tôi, đã cụ thoát khỏi tuy nhiên mức độ nặng nề của tình cảm quá to, và tôi đag vùng vằn dưới loại vật dụng cảm xúc ấy.cuối giờ học tập, cô cố gắng tờ giấy, bước xuống lớp, tôi cuối gầm khía cạnh xuống để tôi không thấy cô, và cô cũng chớ nên thấy tôi bây giờ. Không ngờ, cô đi thẳng xuống nơi tôi, đặt tờ giấy lên bàn tôi- Đi giùm nha.tôi chưa kịp ngẩng đầu lên, thì cô sẽ luân phiên đi, bước ra khỏi lớp.tôi chũm tờ giấy, mừng như vớ được quà. Tôi vui nhỏng con nít, đông đảo đứa trong lớp lưỡng lự tôi vui cầm như thế nào, cô vẫn chú ý mang lại tôi, cô dựa vào đến tôi đấy.tôi cảnh giác bỏ tờ giấy vào cặp, rời khỏi về cùng với bộ dạng mừng rỡ, đã ôm cặp đi ra đơn vị nhằm xe pháo, bé Quỳnh tự xa kêu với tới: - chsinh sống t về giùmtôi vẫn vui cơ mà, nhờ cái gì nhưng mà tôi không có tác dụng.-ok mi. Để tao đem xe pháo, mày ôm cặp giùm tao, bao gồm trang bị giá trị trong đóbé Quỳnh bĩu môitôi chnghỉ ngơi nó về, nó kều tôi:-tôi nói mày nghe đặc điểm này, nói kết thúc mi chớ giận tao ntị, chỉ vì chưng tao coi ngươi là các bạn tao bắt đầu nói.- ừ, vô tư- mày tất cả suy nghĩ bà Thư đã tận dụng ngươi không?tôi ngừng đạp, tôi chẳng còn mức độ cơ mà đạp nữa, suy nghĩ một hồi, tôi cù sang-chắc chắn cô thấy tao rảnh, lại yêu thích môn lý, yêu cầu dựa vào tao, gì mà sử dụng tự tận dụng thấy nhưng tởm vậy- tôi nỗ lực cười cợt cùng với nó mang đến qua chuyện.- ngươi nghĩ về sao, tuy vậy với tao, đúng nghĩa lợi dụng, không hơn, không thua kém.tôi về đơn vị, nghĩ đi suy nghĩ lại. Đúng! Cô biết tôi ko khước từ. cô coi tôi là gì? Một đứa lâu lâu kéo ra xài cũng nhân tiện Việc. Tôi nhếch mxay mỉm cười. lần trước tiên vào cuộc đời, tôi mỉm cười nhếch mnghiền, mỉm cười mỉa mai bạn dạng thân tôi

Và hồ hết ngày tiết Lý dần dần trôi qua. Đến thời điểm cuối kỳ tổng kết sổ, từng lớp bắt buộc một vài đứa đi phú, và chắc chắn tôi không phía trong list được cô dựa vào đi, đành chịu đựng thôi, cô đâu ưa gì tôi. Tôi thui thủi ra về-ChâuuuuuuuuuuuuuuuTôi cù lịch sự, là cô Tdiệt dạy tân oán lớp ngoại trừ. Và tôi là một trong các học tập trò được cô ưu tiên.-Chiều ni em rhình họa không? Vào trường phú cộng điểm với cô nha.- Tôi mỉm cười gật đầuĐi chđọng, sao tôi lại không đi, cô dựa vào mà, đi cho cô Thỏng biết, tôi cũng được nhờ vào. Mà thiệt sự trong trái tim tôi, hy vọng lời mời đó là của cô Thỏng.Chiều tôi lao vào chống, cô chú ý tôi- Đi đâu đây?- Châu, tại đây nè!- là cô Thủy- Con đi cộng điểm- tôi tảo sang trọng cô ThưTôi đặt chân đến, lớp cô Tbỏ chỉ bao gồm tôi và nhỏ bé dại lớp trưởng, còn lớp cô cho tới đều 6 đứa.cơ mà cũng may, tôi với con lớp trưởng thao tác hợp tác ăn ý, thêm cô Thủy phụ. Cộng thêm tài bấm laptop 2 tay nhanh hao như chớp của tôi, gắng là chấm dứt quá trình của ngày hôm nay- Đi xuống căn-tin uống nước đi m – Tôi luân chuyển qua nói cùng với bé Lớp trưởng.- Đi uđường nước, cô mời. – cô Tdiệt vừa dọn trang bị vừa nóiBỗng nhiên thằng bạn cùng lớp bưng cho 3 ly sữa café.

Xem thêm: Nghĩa Của Từ Hard Copy Là Gì, Định Nghĩa Và Giải Thích Ý Nghĩa

–cô Thư mờiTôi cùng với bé nhỏ dại lớp trưởng há hốc mồm- Cô Tlỗi mời thì uống đi, bữa khác cô dẫn 2 đứa đi nạp năng lượng kem- cô Tbỏ chen lờitôi liếc khẽ quan sát cô. Cô quan sát tôi như thách thức tất cả dám uống không. Tôi vừa chú ý cô vừa nói với con bạn:- cô mời thì mình uốngTôi hút ít một hơi cạn ly nước, cô vẫn còn quan sát tôi. Tôi xách cặp ra về. tôi đồng ý thưa cô Thủy cùng cả cô Thư- còn 2 buổi nữa đấy nha em, lưu giữ đi prúc cô- Dạ- tôi vấn đáp không đắn đongày ngày tiếp theo. khi giảng bài xích, cô cho 1 bài tập nhỏ tuổi, cả lớp đang có tác dụng, tôi thì tính nhđộ ẩm là ra. Cô nói cùng với tôi - Chiều nay tất cả đi làm gian tặc nữa không?- dạ có – tôi ngước mặt lên trả lời cô- Chiều nay làm cho các, em qua lớp bản thân nhưng làmtôi ngạc nhiên, tôi phân vân lưu ý đến gì thêm- Dạ, tôi nỡ một nụ cườicó lẽ rằng cô nghĩ theo hướng khác về tôi. Cô ý muốn so với tôi nrách bao đứa học tập trò không giống. Tôi vui bởi hồ hết đótôi lao vào, cô kéo xẹp mang lại tôi ngồi cạnh cô. Ôi, niềm hạnh phúc biết bao.Nhưng, thú vui tôi không hoàn toản thì tôi đã ngỡ tháo ra rằng. Tôi là trò đùa của côcô không giao mang đến tôi bất cứ việc gì. Tôi ngồi chú ý cô có tác dụng, thế thôiMột lát sau, cô Thủy bước qua- cô Tlỗi, lớp cô dư người, cô cho Châu qua lớp em làm cho prúc nha, nãy tiếng nó ngồi không đâu làm cho gì- lính này của chị ấy, không tồn tại phái nó đi được em ơi - cô trả lời nửa nghịch nửa thật.tôi quan sát cô Thủy, cô Tdiệt quan sát tôi mỉn cười cợt thánh thiện, cô cú yêu vào đầu tôi, rồi về địa điểm, cô Thư tuyệt thật, tôi thật nể, cô sử dụng tôi nlỗi một con bài.Ngày đồ vật 3, vẫn như cũ, không hiểu sao, cô kiu tôi làm những gì tôi cũng có tác dụng, tôi dại dột nnơi bắt đầu tới lần 2, lần này làm cho các, cô bảo tôi qua phụ cô Tdiệt, tôi cực kỳ ngại nhưng mà vẫn bước qua, cô Tdiệt thấy tôi tiếp cận chỗ, cô đóng không còn tài liệu lại, làm tôi sợ hãi, không lẽ cô giận tôi. Cô thế tay tôi xuống căn-tin- em uống đi –Cô đặt trước mặt tôi một ly pepsi mê, cô biết tôi thích hợp uống pepsi - cô Tlỗi mua đến em uống được, thì cô vẫn download mang đến em uống được cùng cô gọi em đam mê uống gì hơn cô Thư, em thích hợp uống café, say mê uống sữa, tuy vậy lại ghét uống café sữa, em say mê uống pepđam mê Lúc new vừa rót ra ly, cơ hội còn chưa kịp để nước đá rã ra, nhưng mà buộc phải bao gồm nước đá.tôi nhìn cô, cô ôm đầu tôi, mỉm cười cợt. Thật sự tôi không thích ai lấy cô Thư của mình ra đối chiếu. Tôi loáng trong đầu, dường như cô gồm cảm tình cùng với tôi- thôi, em với cô thuộc lên thôi, có tác dụng mau chóng về mau chóng.Tôi với cô Thủy bước đi tuy vậy tuy nhiên. Cô không ngoài mắt nhìn tôi. Vừa đặt chân tới cửa ngõ chống tôi lấp ló nghe thương hiệu mình phải tôi cố kỉnh tay cô Tdiệt lại, đứng nghe coi bao gồm cthị trấn gì“-ủa cô, em thấy nhỏ Châu nó xem xét mang lại cô dữ lắm á, có lúc nào nó…-chớ tất cả suy nghĩ lộn xộn, cô suy nghĩ nó chỉ quí cô thôi!-không, em thấy nó kỳ lạ lắm, trong lớp có những lúc nó mê mệt quan sát hình cô rồi bi thảm nữa kìa!-ờ ờ, đúng á, bữa như thế nào thấy cô vui là nó vui ngulặng ngày , ảm đạm là bi lụy nguim ngày – một con bạn nó xen vào-cô hại bé nhỏ đó lắm, cơ mà Chắn chắn nó không bệnh dịch thiến vậy đâu”Tôi nhếch mép cười, cô Tdiệt nạm tay tôi thật chặt.-em gồm bài toán về trước được không cô- tôi tảo sang trọng cô Thủy, cô đồng ý.tôi bước vào, xách cặp ra về cùng với ánh nhìn kinh ngạc của cô ThưBệnh hoạn? Tình cảm của tớ được Điện thoại tư vấn là căn bệnh hoán vị, cô vượt biết tôi tmùi hương cô mà sao cô nói theo cách khác tôi là bệnh dịch thiến cơ chứ!tôi chẳng cần nữa... tôi ko phải gì nữa...tôi vừa chạy vừa xem xét, 2 chữ căn bệnh hoạn cđọng mãi sau vào xem xét tôi....tôi về công ty ngừng hoạt động phòng với ở một mình......tôi thấy xấp hồ sơ đăng ký ĐH...tôi thức đêm để nắn nón viết từng chữ.....tôi hy vọng gần như thiết bị liên quan đến cô hầu như đề nghị tuyệt vời nhất... cùng tôi mong mỏi làm hồ sơ thi vào chiếc ngành sư phạm giống hệt như cô cũng đề xuất tuyệt đối hoàn hảo.... sư phạm TPHồ Chí Minh, sư phạm Cần Thơ, đh Sài Gòn- sư phạm lý, tôi xé....xé hết...thèm khát 12 năm tới trường làm gia sư...ngày cắp sách mang lại ngôi trường tôi đang ước ao làm cho giáo viên...ngày tôi chạm mặt cô...muốn đó càng mạnh mẽ rộng....sư phạm lý....không lúc nào trong đầu nó nghĩ nó sẽ học tập một cái ngành làm sao không giống.....thời hạn đó tôi nhỏng bạn vô hồn...gần cho tới ngày nộp hồ sơ....tôi bắt đầu đột nhiên nhờ cô Tdiệt viết mang đến một chiếc làm hồ sơ để nộp…..cho gồm....tôi ko quan tâm...cô chỉ vào cuốn Những điều cần biết hỏi nó "trường này nha, ngành này nha" tôi ừ ko buộc phải lưu ý đến, không bắt buộc xem như là ngôi trường gì, là ngành gì... tôi mang lên vnạp năng lượng chống nộp làm hồ sơ....tôi thấy cô đang ngồi...mang không còn gan dạ nó vào nộp....tôi chú ý cô...mong cô chú ý tôi một chiếc để hoàn toàn có thể kính chào cô, cô nhìn tôi rồi nhìn đi, với ghét tôi lắm.....tôi bước ra tôi nghe " cô Oanh, bé nhỏ tuổi new vào nộp trường gì vậy?"........Chắn chắn cô khinh tôi....vốn dĩ cô chê tôi bất tài nhưng mà....tôi cũng không nên biết...ko yêu cầu quyên tâm cô nghĩ gì về tôi. bất tài, vô bổ, trong cả căn bệnh hoạn ...hiện thời tôi không quan tâm...không quyên tâm cho cô..không quan tâm cuộc sống này tôi ra sao... ngày chia ly cô, tôi bi thiết có mác...trong lúc người ta đag chia ly hoan lạc, tôi bi lụy...khôn xiết ảm đạm.

Và hầu hết máu Lý từ từ trôi qua. Đến vào cuối kỳ tổng kết sổ, mỗi lớp yêu cầu một số đứa đi phú, với chắc hẳn rằng tôi không bên trong danh sách được cô nhờ đi, đành Chịu đựng thôi, cô đâu ưa gì tôi. Tôi thui thủi ra về-ChâuuuuuuuuuuuuuuuTôi quay lịch sự, là cô Tdiệt dạy dỗ toán thù lớp xung quanh. Và tôi là 1 trong những học tập trò được cô ưu tiên.-Chiều ni em rhình họa không? Vào ngôi trường phú cùng điểm với cô nha.- Tôi mỉm mỉm cười gật đầuĐi chđọng, sao tôi lại không đi, cô dựa vào mà, đi mang đến cô Tlỗi biết, tôi cũng rất được nhờ vào. Mà thật sự trong tim tôi, muốn lời mời chính là của cô Thỏng.Chiều tôi bước vào chống, cô quan sát tôi- Đi đâu đây?- Châu, tại chỗ này nè!- là cô Thủy- Con đi cùng điểm- tôi quay sang cô ThưTôi bước vào, lớp cô Tbỏ chỉ có tôi với bé nhỏ tuổi lớp trưởng, còn lớp cô cho tới phần đa 6 đứa.cơ mà cũng may, tôi với con lớp trưởng làm việc kết hợp ăn ý, thêm cô Thủy phú. Cộng thêm tài bnóng laptop 2 tay nkhô hanh nlỗi chớp của tôi, thế là ngừng công việc của ngày hôm nay- Đi xuống căn-tin uđường nước đi m – Tôi luân phiên qua nói với nhỏ Lớp trưởng.- Đi uống nước, cô mời. – cô Tdiệt vừa dọn vật vừa nóiBỗng nhiên đứa bạn cùng lớp bưng đến 3 ly sữa café. –cô Thỏng mờiTôi với nhỏ nhỏ lớp trưởng há hốc mồm- Cô Thư mời thì uống đi, bữa không giống cô dẫn 2 đứa đi nạp năng lượng kem- cô Tdiệt chen lờitôi liếc khẽ chú ý cô. Cô nhìn tôi nlỗi thử thách có dám uống không. Tôi vừa nhìn cô vừa nói với con bạn:- cô mời thì bản thân uốngTôi hút một hơi cạn ly nước, cô vẫn còn nhìn tôi. Tôi xách cặp ra về. tôi đồng ý thưa cô Tdiệt với cả cô Thư- còn 2 buổi nữa đấy nha em, lưu giữ đi prúc cô- Dạ- tôi vấn đáp không đắn đongày ngày tiếp theo. Khi giảng bài, cô cho 1 bài tập bé dại, cả lớp đã làm cho, tôi thì tính nhẩm là ra. Cô nói với tôi - Chiều ni tất cả đi làm gian tặc nữa không?- dạ có – tôi ngấc phương diện lên trả lời cô- Chiều nay làm nhiều, em qua lớp mình mà làmtôi bỡ ngỡ, tôi chần chừ cân nhắc gì thêm- Dạ, tôi nỡ một nụ cườicó lẽ rằng cô nghĩ khác về tôi. Cô ước ao đối với tôi nhỏng bao đứa học trò không giống. Tôi vui vì chưng đa số đótôi bước vào, cô kéo xẹp mang lại tôi ngồi cạnh cô. Ôi, niềm hạnh phúc biết bao.Nhưng, nụ cười tôi chưa toàn diện thì tôi sẽ nbóc ra rằng. Tôi là trò chơi của côcô ko giao cho tôi bất kể Việc gì. Tôi ngồi chú ý cô làm, nắm thôiMột lát sau, cô Tdiệt bước qua- cô Thỏng, lớp cô dư người, cô đến Châu qua lớp em có tác dụng phú nha, nãy

xổ số miền nam