Đồng Chí

Hướng dẫn khám phá khái quát về Bài thơ Đồng chí SGK lớp 9 đầy đủ, chi tiết nhất. Tổng hợp kỹ năng về tác giả, hoàn cảnh ra đời, nội dung, ý nghĩa của bài thơ Đồng chí

I. Đôi đường nét về tác giả Chính Hữu

- chính Hữu (1926 - 2007) tên khai sinh là trằn Đình Đắc.

Bạn đang xem: Đồng chí

- Quê ở thị trấn Can Lộc, tỉnh giấc Hà Tĩnh.

- Năm 1946, ông gia nhập trung đoàn thủ đô và hoạt động trong quân nhóm suốt hai cuộc nội chiến chống Pháp và phòng Mỹ.

- Ông làm cho thơ từ năm 1947, đa phần các tác phẩm phần nhiều viết về hai đối tượng người dùng là cuộc chiến tranh và bạn lính.

- phong thái sáng tác: sở hữu đậm lốt ấn cá thể với cảm xúc dồn nén, vừa thiết tha, trầm hùng lại vừa sâu lắng, hàm súc; ngôn ngữ, hình hình ảnh chọn lọc, quánh sắc.

- Năm 2000, ông được trao bộ quà tặng kèm theo giải thưởng đơn vị nước về văn học nghệ thuật.

- một vài tác phẩm:

+ Đầu súng trăng treo (tập thơ, công ty xuất bạn dạng Văn học, 1966)

+ Thơ chính Hữu (tập thơ, bên xuất phiên bản Hội đơn vị văn, 1997)

+ tuyển tập bao gồm Hữu (Nhà xuất bạn dạng Văn học, 1998)

II. Khám phá bài thơ Đồng chí


1. Bài xích thơ Đồng chí

Đồng chí

Quê hương thơm anh nước mặn, đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá

Anh với tôi đôi tín đồ xa lạ

Tự phương trời chẳng hứa quen nhau.

Súng mặt súng, đầu sát bên đầu

Đêm rét phổ biến chăn thành đôi tri kỷ

Đồng chí!

 

Ruộng nương anh gửi bạn bè cày

Gian đơn vị không kệ xác gió lung lay

Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính.

Anh với tôi biết từng đợt ớn lạnh,

Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.

 

Áo anh rách nát vai

Quần tôi có vài miếng vá

Miệng cười cợt buốt giá

Chân ko giày

Thương nhau tay thay lấy bàn tay!

 

Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng bên cạnh nhau ngóng giặc tới

Đầu súng trăng treo.

 

 2. Tác phẩm

a. Yếu tố hoàn cảnh sáng tác

Bài thơ được viết vào đầu năm mới 1948, sau khi tác giả vẫn cùng bầy đàn tham gia chiến tranh trong chiến dịch Việt Bắc (thu đông 1947) đánh bại cuộc tiến công quy mô mập của giặc Pháp lên chiến khu vực Việt Bắc.

*

b. Bố cục

Gồm 3 phần:

- Phần 1: từ trên đầu đến “Đồng chí!”. Cửa hàng của tình đồng chí, đồng đội.

- Phần 2. Tiếp sau đến “Thương nhau tay gắng lấy bàn tay!”. Biểu thị của tình đồng chí

- Phần 3. Còn lại. Biểu tượng của lòng tin đồng chí.

c.Thể thơ

Bài thơ Đồng chí được chế tác theo thể thơ tự do.

d. Ý nghĩa nhan đề

“Đồng chí” tức thị cùng chung chí hướng, lí tưởng. Đồng chí là bí quyết gọi tên một tình yêu mới, xuất hiện thêm và trở nên phổ cập từ sau biện pháp mạng tháng Tám (1945). Đây cũng là cách xưng hô phổ cập của những người trong và một đoàn thể giải pháp mạng. Tình bạn hữu là biểu tượng của tình cảm phương pháp mạng, của con fan cách mạng trong thời đại mới.

e. Quý giá nội dung

Bài thơ nói đến tình đồng chí, bạn hữu thắm thiết, sâu nặng của những người lính bí quyết mạng dựa vào cơ sở cùng chung cảnh ngộ với lí tưởng chiến đấu. Tình bè bạn góp phần đặc biệt tạo nên sức khỏe và phẩm chất của những người lính phương pháp mạng. Qua đó hiện lên mẫu chân thực, giản dị mà cao đẹp của anh bộ đội cụ hồ thời kì đầu của cuộc binh cách chống Pháp.

g. Nghệ thuật

- Hình hình ảnh gần gũi, giản dị

- ngôn từ cô đọng, nhiều sức biểu cảm.

III. Bài văn mẫu cảm nhận bài thơ Đồng chí

Cảm nhận bài xích thơ Đồng chí – mẫu 1

Lịch sử nước ta đã trải qua biết bao thăng trầm biến chuyển cố. Từng lần biến động là những lần dân ta sít gần lại nhau hơn, cùng cả nhà vì mục đích cao siêu chung. Đó là trong những năm tháng hào hùng, khí vậy của dân tộc bản địa ta trong trận đánh đấu tranh chống Pháp, phòng Mĩ vĩ đại. Trong những đau yêu mến chiến đấu, cuộc chiến còn góp thêm phần đắp xây nên mối quan tiền hệ trong số những người lính với nhau. Cho nên không có gì nặng nề hiểu khi vào năm 1948, tòa tháp " Đồng Chí" ở trong phòng thơ chính Hữu lại khiến cho một sự bùng nổ, viral rộng khắp trong giới quân đội. Bài bác thơ "Đồng chí" mệnh danh tình đồng đội âu sầu có nhau, vào hình thành tử bao gồm nhau của các anh quân nhân Cụ Hồ, những người nông dân yêu nước đi bộ đội tấn công giặc vào nhữg năm đầu khổ cực thời chín năm nội chiến chống Pháp. Chính bài bác thơ vẫn khơi dậy phần nhiều xúc đụng mãnh mẽ trong lòng nhiều nỗ lực hệ.

Trong bài thơ "Đồng Chí", thiết yếu Hữu đã khắc hoạ thành công cái chất hiền lành, chung tình mộc mạc nhưng mà dung dị cũng tương tự tình đồng chí, bè lũ thiêng liêng cao siêu của những người dân lính nông dân áo vải. Từ bỏ moi miền quê bên trên dải đất quê hương, những bé người xa lạ bỗng vùng dậy theo tiếng điện thoại tư vấn của Tổ Quốc, thuộc họp lại cùng với nhau, đổi thay một con tín đồ mới: fan Lính. Chúng ta là những người dân nông dân từ gần như vùng quê lam đàn đói nghèo, quanh năm chỉ nghe biết con trâu miếng ruộng, những anh giã từ quê hương lên đừơng chiến đấu:

"Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo khu đất cày lên sỏi đá"

Không hẹn nhưng mà nên, các anh đã gặp nhau trên một điểm là tình yêu quê hương đất nước. Từ những người "xa lạ" rồi thành "đôi tri kỉ", sau này thành "đồng chí".Câu thơ vươn lên là hoá 7,8 từ bỏ rồi rút lại, nén xuống 2 từ cảm xúc vần thơ như dồn tụ lại, nén chặt lại.Những ngày đầu đứng bên dưới lá quân kì:"Anh cùng với tôi đôi fan xa lạ-Tự phương trời chẳng hen quen nhau". Đôi các bạn gắn bó với nhau bởi bao kỉ niệm đẹp:

"Súng bên súng đầu sát bên đầu

Đêm rét tầm thường chăn thành song tri kỉ"

Ngày thuộc chung trách nhiệm chiến đấu vai kề vai, súng mặt súng, chia nhau gian khổ, nguy hiểm, tối đắp chung một dòng chăn chịu đựng rét. Đắp tầm thường chăn trỏ thành hình tượng của tình thân hữu, êm ấm ruột thịt. Các chiếc chung đã phát triển thành những con fan xa lại thành song tri kỉ. Sự đồng cảnh, đồng cảm và gọi nhau là cơ sở, là dòng gốc để làm nên tình bạn, tình đồng chí.

Tấm lòng của họ đối với nước nhà thật càm rượu cồn khi giặc đến các anh đang gửi lại người bạn bè mảnh ruộng chưa cày , mặc kệ đầy đủ gian nhà bị gió cuốn lung lay để ra đi binh cách . Bình thường vậy thôi , nhưng lại nếu không có một tình yêu nước nhà sâu nặng không thể bao gồm một thái độ ra đi như vậy.

"Ruộng nương anh gửi bạn bè cày

Gian công ty không, thây kệ gió lung lay "

Họ đứng lên chiến đấu chỉ vì chưng một lẽ giản dị: yêu thương nuớc Tình yêu khu đất nước, ý thức dân tộc là tiết thịt, là cuộc đời họ, do vậy, nông dân giỏi trí thức mới chỉ nghe tiếng đau thương của quê hương, chúng ta sẽ vứt lại vớ cả, cả ruộng nương, xóm làng. Chỉ cho đến khi ở vị trí kháng chiến bạn lính nông dân áo vải lại trở mình, lòng lại bận tâm băn khoăn lo lắng về mảnh ruộng không cày, với căn nhà bị gió lung lay. Nỗi nhớ của các anh là thế: ví dụ nhưng cảm động biết bao. Tín đồ lính luôn hiểu rằng vị trí quê bên người chị em già, ngừơi vợ trẻ cùng đám con thơ đã trông ngóng anh trở về:

"Giếng nước gốc đa, nhớ fan ra lính."

Trong phần đông tâm hồn ấy, hẳn sự ra đi cũng đơn giản và dễ dàng như cuộc đời thường nhật, mà lại thực sự hành động ấy là cả một sự quyết tử cao cả. Cả cuộc sống ông cha gắn với quê nhà ruộng vườn, nay lại ra đi cũng như chấm dứt bỏ đi nửa cuộc đời mình.

Cảm nhận bài thơ Đồng chí – mẫu mã 2

"Đồng chí" là bài xích thơ hay nhất của chủ yếu Hữu viết về người nông dân mang áo lính trong số những năm đầu cuộc binh lửa chống thực dân Pháp xâm lược. Bài thơ được viết vào đầu xuân 1948, sau thành công Việt Bắc thu đông 1947, nó sẽ đi sang một hành trình nửa thế kỉ làm đẳng cấp một hồn thơ đồng chí của thiết yếu Hữu.

Hai mươi loại thơ, với ngôn từ bình dị, giọng điệu thủ thỉ trung ương tình, cảm xúc dồn nén, biểu tượng thơ vạc sáng, có một vài ba câu thơ nhằm lại những ngỡ ngàng cho chính mình đọc trẻ em ngày nay.

Bài thơ "Đồng chí" mệnh danh tình đồng chí gian khổ, vào sinh tử tất cả nhau của các anh bộ đội Cụ Hồ, những người dân nông dân yêu thương nước đi dạo đội tấn công giặc trong những năm đầu gian khổ thời 9 năm nội chiến chống Pháp (1946-1954).

Xem thêm: Chơi Chứng Khoán Mỹ Tại Việt Nam, Năm 2020 Cách Chơi Chứng Khoán Mỹ Hiệu Quả Ra Sao

Hai câu thơ đầu kết cấu song hành, đối xứng làm hiện lên nhị “gương mặt" người chiến sỹ rất trẻ, như đang vai trung phong sự thuộc nhau. Khởi đầu bài thơ với giọng điệu trung khu tình của một tình bạn thân thiết:

"Quê hương anh nước mặn, đồng chua,

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá".

Quê hương thơm anh cùng làng tôi đa số nghèo khổ, là nơi "nước mặn, đồng chua", là xứ sở "đất cày lên sỏi đá". Mượn tục ngữ, thành ngữ để nói về làng quê, khu vực chôn nhau giảm rốn nhiệt liệt của mình, thiết yếu Hữu đã tạo cho lời thơ bình dị, chất thơ mộc mạc, đáng yêu và dễ thương như tâm hồn bạn trai cày ra trận chiến giặc. Sự đồng cảnh, thấu hiểu và phát âm nhau là cơ sở, là chiếc gốc làm nên tình bạn, tình bằng hữu sau này.

Năm câu thơ tiếp sau nói lên một quy trình thương mến: từ bỏ "đôi fan xa lạ" rồi "thành song tri kỉ", sau này kết thành "đồng chí". Câu thơ đổi mới hóa, 7, 8 từ rồi rút lại, nén xuống 2 từ, cảm hứng vần thơ như dồn tụ lại, nén chặt lại. Hầu như ngày đầu đứng dưới lá quân kì: "Anh với tôi song người xa lạ - trường đoản cú phương trời chẳng hẹn quen nhau". Đôi bạn gắn bó với nhau bằng bao kỉ niệm đẹp:

"Súng bên súng, đầu sát bên đầu,

Đêm rét tầm thường chăn thành đôi tri kỉ"

Đồng chí!"

"Súng bên súng" là phương pháp nói hàm súc, hình tượng: cùng chung lí tưởng chiến đấu; "anh cùng với tôi" cùng ra trận đánh giặc để đảm bảo đất nước quê hương, vị độc lập, tự do và sự sống còn của dân tộc. "Đầu sát bên đầu" là hình ảnh diễn tả ý hợp trung tâm đầu của đôi bạn trẻ tâm giao. Câu thơ "Đêm rét chung chăn thành song tri kỉ" là câu thơ hay cùng cảm động, đầy ắp kỉ niệm một thời gian khổ. Chia ngọt sẻ bùi mới "thành đôi tri kỉ". "Đôi tri ki" là đôi bạn rất thân, biết chúng ta như biết mình. Bạn chiến đấu thành tri kỉ, trong tương lai trở thành đồng chí! Câu thơ 7, 8 từ bất ngờ rút ngắn thêm một đoạn hai từ bỏ "đồng chí” làm miêu tả niềm từ bỏ hào xúc cồn ngân nga mãi vào lòng. Xúc hễ khi suy nghĩ về một tình chúng ta đẹp. Tự hào về mối tình bè bạn cao cả thiêng liêng, cùng thông thường lí tưởng chiến đấu của rất nhiều người binh nhì vốn là phần lớn trai cày nhiều lòng yêu thương nước ra cuộc chiến giặc. Những từ ngữ được sử dụng làm vị ngữ trong vần thơ: bên, sát, chung, thành - đã miêu tả sự gắn bó khẩn thiết của tình tri kỉ, tình đ-ồng chí. Mẫu tấm chăn mỏng tanh mà ấm cúng tình tri kỉ, tình bạn bè ấy sống thọ là kỉ niệm đẹp nhất của người lính, không lúc nào có thể quên:

"Ôi núi thẳm rừng sâu

Trung đội đang về đâu

Biết chăng chiều mưa mau

Nơi phía trên chăn giá chỉ ngắt

Nhớ cái thời tiết lạnh lẽo ban đầu

Thấm mối tình Việt Bắc..."

("Chiều mưa con đường số 5" - thâm Tâm)

Ba câu thơ tiếp theo kể tới hai người bạn hữu cùng nhau một nỗi nhớ: nhớ ruộng nương, nhớ đồng bọn cày, ghi nhớ gian nhà, nhớ giếng nước, gốc đa. Hình ảnh nào cũng thắm thiết một tình quê vơi đầy:

"Ruộng nương anh gửi đồng bọn cày,

Gian bên không mặc xác gió lung lay,

Giếng nước, nơi bắt đầu đa nhớ bạn ra lính".

Giếng nước gốc đa là hình ảnh thân yêu quý của làng quê được nói nhiều trong ca dao xưa: "Cây đa cũ, bến đò xưa... Nơi bắt đầu đa, giếng nước, sân đình...", được chính Hữu vận dụng, gửi vào thơ hết sức đậm đà, nói ít cơ mà gợi nhiều, thấm thía. Gian nhà, giếng nước, cội đa được nhân hóa, đang vào tối dõi theo nhẵn hình anh trai cày ra trận ?

Hay "người ra lính” vẫn vào đêm ôm ấp hình bóng quê hương ? Có cả 2 nỗi nhớ ở cả hai phía chân trời, tình cảm quê huơng đã góp phần hình thành tình đồng chí, làm nén mức độ mạnh niềm tin để fan lính thừa qua mọi thử thách gian lao, kịch liệt thời máu lửa. Cùng nói tới nỗi lưu giữ ấy, trong bài bác thơ "Bao tiếng trở lại", Hoàng Trung Thông viết:"Bấm tay tính buổi anh đi,

Mẹ thường xuyên vẫn nhắc: biết khi nào về ?

Lúa xanh xanh ngắt chân đê,

Anh đi là để lưu lại quê cửa hàng mình."

Bảy câu thơ tiếp theo ngồn ngộn những cụ thể rất thực phản ảnh hiện thực kháng chiến buổi đầu! Sau 80 năm bị thực dân Pháp thống trị, dân chúng ta vẫn quật khởi vực dậy giành lại non sông. Rồi cùng với gậy khoảng vông, với giáo mác,... Nhân dân ta phải chống lại xe pháo tăng, đại bác bỏ của giặc Pháp xâm lược. Hầu như ngày đầu chống chiến, quân cùng dân ta trải qua muôn vàn cạnh tranh khăn: thiếu thốn vũ khí, thiếu hụt quân trang, thiếu thốn lương thực, dung dịch men.... Bạn lính ra trận "áo vải vóc chân không đi lùng giặc chinh", áo quần rách tả tơi, nhỏ đau dịch tật, sốt lạnh lẽo rừng, "Sốt run người vừng trán ướt mồ hôi":

"Anh cùng với tôi biết từng lần ớn lạnh,

Sốt run người vừng trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách nát vai

Quần tôi tất cả vài miếng vá

Miệng cười cợt buốt giá chân không giày..."

Chữ "biết" trong khúc thơ này tức thị nếm trải, cùng bình thường chịu gian khổ thử thách. Các chữ: "anh với tôi", "áo anh... Quần tôi" xuất hiện trong đoạn thơ như một sự kết dính, gắn thêm bó keo dán giấy sơn tình đồng minh thắm thiết cao dẹp. Câu thơ 4 tiếng cấu tạo tương phản: "Miệng mỉm cười buốt giá" thể hiện thâm thúy tinh thần lạc quan của nhì chiến sĩ, nhì đồng chí. Đoạn thơ được viết dưới vẻ ngoài liệt kê, xúc cảm từ dồn nén đột ào lên: "Thương nhau tay cố gắng lấy bàn tay". Tình thương đàn được đọc hiện bởi cử chỉ thân thiết, yêu thương: "tay cố lấy bàn tay". Anh chũm lấy tay tôi, tôi núm lấy bàn tay anh, để khích lệ nhau, truyền lẫn nhau tình thương với sức mạnh, nhằm vượt qua số đông thử thách, "đi cho tới và làm ra thắng trận".

Phần cuối bài bác thơ đánh dấu cảnh nhì người chiến sĩ - hai đồng chí trong chiến dấu. Họ thuộc "đứng ở kề bên nhau chờ giặc tới". Cảnh tượng chiến trường là rừng hoang sương muối. Và, một đêm đông vô cùng mát mẻ hoang vu giữa núi rừng chiến khu. Trong đau buồn ác liệt, trong căng thẳng "chờ giặc tới", hai đồng chí vẫn "đứng bên cạnh nhau", vào xuất hiện tử tất cả nhau. Đó là một trong những đêm trăng bên trên chiến khu, một tứ thơ đẹp bất ngờ xuất hiện:

"Đầu súng trăng treo".

Người đồng chí trên con đường ra trận thì "ánh sao đầu súng các bạn cùng nón nan”. Bạn lính đi phục kích giặc thân một tối đông "rừng hoang sương muối" thì có "đầu súng trăng treo". Cảnh vừa thực vừa mộng, về muộn trăng tà, trăng lơ lửng trên không phải như đang treo vào đầu súng. Vầng trăng là biểu tượng cho vẻ đẹp quốc gia thanh bình. Súng mang ý nghĩa sâu sắc cuộc chiến đấu khổ cực hi sinh. "Đấu súng trăng treo” là một hình hình ảnh thơ mộng, tạo nên trong võ thuật gian khổ, anh bộ đội vẫn yêu đời, tình bạn bè thêm keo sơn lắp bó, họ cùng ao ước một ngày mai quốc gia thanh bình. Hình hình ảnh "Đầu súng trăng treo" là một sáng tạo thi ca với vẻ đẹp nhất lãng mạn của thơ ca phòng chiến, đã được chủ yếu Hữu rước nó đặt tên cho tập thơ - Đóa hoa đầu mùa của mình. Trăng Việt Bắc, trăng giữa núi ngàn chiến khu,trăng trên thai trời, trăng lan trong màn sương mờ huyền ảo. Mượn trăng để tả cái lạng lẽ của chiến trường, nhằm tô đậm cái bốn thế trầm tĩnh "chờ giặc tới". Mọi gian truân căng thẳng của cuộc đấu sẽ ra mắt (?) đang nhường chỗ cho vẻ đẹp nhất huyền diệu, mộng mơ của vầng trăng, và chính đó cũng là vẻ đẹp cao niên thiêng liêng của tình đồng chí, tình chiến đấu.

Bài thơ "Đồng chí" vừa sở hữu vẻ đẹp mắt giản dị, bình dân khi nói đến đời sinh sống vật chất của bạn chiến sĩ, lại vừa với vẻ đẹp mắt cao cả, thiêng liêng, thơ mộng khi nói tới đời sống tâm hồn, về tình bạn hữu của các anh – người lính binh nhì bắt đầu kháng chiến.

Ngôn ngữ thơ hàm súc, mộc mạc như ngôn ngữ của người lính trong lòng sự, trọng điểm tình. Phương ngôn thành ngữ, ca dao được chính Hữu áp dụng rất linh hoạt, tạo cho chất thơ dung dị, hồn nhiên, đậm đà. Sự phối kết hợp giữa văn pháp hiện thực và color lãng mạn phổ biến đúc phải hồn thơ chiến sĩ.

"Đồng chí" là bài thơ rất độc đáo viết về anh lính Cụ hồ - bạn nông dân mặc áo lính, những nhân vật áo vải vào thời đại hồ nước Chí Minh. Bài thơ là một trong những tượng đài chiến sĩ tráng lệ, mộc mạc cùng bình dị, cao siêu và thiêng liêng. Năm tháng cuộc đời cứ trôi, còn hình hình ảnh người lính trong những tác phẩm văn vẻ vẫn vẹn nguyên và tỏa sáng mãi.

Cảm nhận bài bác thơ Đồng chí – chủng loại 3

Đồng chí của phòng thơ thiết yếu Hữu là một bài thơ tuyệt viết về tín đồ lính.Với giọng thơ bình dị, hình hình ảnh người bộ đội trong thơ thiết yếu Hữu được phác họa đầy tính chân thực giản dị, dẫu vậy vẫn toát lên vẻ bi tráng, hào hùng của những người hero của dân tộc.

Bài thơ ca ngợi tình cảm đồng chí, vây cánh trong đau đớn có nhau chia sẻ với nhau từng miếng cơm, giấc ngủ, chăm sóc nhau một trong những trận sốt lạnh lẽo rừng. Mọi trở ngại thử thách rất có thể xảy ra dẫu vậy nhờ bao gồm tình cảm bạn bè mà chúng ta không cảm thấy cô đơn trống trải.

"Quê hương anh nước mặn, đồng chua,

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá".

Trong nhị câu thơ này hình hình ảnh những fan lính được đến từ những vùng quê nghèo khác nhau, tư phương trời chẳng hẹn mà quen. Họ cùng hội tụ ở chỗ này dưới ngọn cờ của phương pháp mạng, vị tình yêu quê nhà đất nước. Họ tất cả chung một lý tưởng vĩ đại mong giải phóng quê hương khỏi láng quân thù.

Từ những bé người trọn vẹn xa lạ cơ mà họ sẽ về đây cùng cả nhà cùng nhau đứng bên dưới lá cờ của tổ quốc. Họ tới khu vực đây cùng phổ biến một mong mơ, một ý chí, tinh thần, một kim chỉ nam phấn đấu. Đó chính là hướng nòng súng của mình tới những quân thù để bảo vệ quê hương và những người thân yêu địa điểm quê công ty đang chìm trong gian khổ, lam bạn thân bởi sự giày xéo của những bọn người mắt xanh mũi lõ từ đâu tới, bóc lột thống trị non sông ta. Lũ chúng bắt dân ta phải làm nô lệ, bắt giang sơn ta buộc phải sống cảnh thuộc địa lầm than.

"Súng mặt súng, đầu sát mặt đầu,

Đêm rét thông thường chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí!"

Hình ảnh súng mặt súng, đầu mặt đầu, mô tả họ có chung một mục tiêu chiến đấu, có chung ưng ý lẽ sinh sống của đời mình. Họ bao gồm một quân thù chung của toàn dân tộc. Những người dân lính niềm nở của họ ra đi lúc tuổi đời còn cực kỳ trẻ, họ mang trong trái tim mình những ước mơ lớn lao, tình yêu quê hương to lớn. Họ chuẩn bị hiến dưng trái tim và thể xác để bảo đảm dân tộc.

Tình yêu quê hương đất nước lớn rộng tất cả khiến cho họ vứt lại khu vực quê nhà đều điều chưa làm xong, phần đa điều còn lo toan trăn trở, dẫu vậy họ quyết trung ương ra đi bởi vì lý tưởng bảo đảm an toàn nền tự do của dân tộc, vì chưng tình yêu quê hương đất nước.

"Ruộng nương anh gửi bạn thân cày,

Gian đơn vị không mặc kệ gió lung lay,

Giếng nước, gốc đa nhớ bạn ra lính".

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,

Sốt run người vừng trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách nát vai

Quần tôi bao gồm vài miếng vá

Miệng mỉm cười buốt giá chỉ chân ko giày..."

Những người nông dân trường đoản cú khắp các vùng miền của tổ quốc, giờ nói khác nhau, phong tục tập tiệm khác nhau, hoàn cảnh sống không giống nhau. Nhưng tất cả đã hiến đâng tuổi trẻ, công sức trí tuệ của chính bản thân mình để đảm bảo an toàn cho được mảnh đất nền quê hương.

Họ ra đi lúc tuổi đời còn sẽ xuân xanh phơi phới, trung khu hồn còn đang tràn đầy nhiệt huyết, cái máu vẫn chảy trong bạn họ ấm nóng đông đảo ước mơ khao khát của tuổi trẻ.Các anh ra đi có những người dân con không một lần nỗ lực tay cô bé mình yêu thương thích, chưa từng rung động. Nhưng lại khi tổ quốc nên thì tất cả sẵn sàng xuất xứ chiến đấu.

Họ ra đi như vậy, không tiếc tuổi xuân của chính bản thân mình chỉ với một ý muốn ước, một nguyện vọng bảo đảm an toàn cho được đất nước thiêng liêng, với tinh thần "quyết tử mang đến tổ quốc quyết sinh". đều hy sinh gian khổ của các anh, bạn đời sau vẫn còn ghi lưu giữ mãi, cần lao trời biển của các anh không giây phút nào non nước quên ơn.

Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng bên cạnh nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo".

Những câu thơ này thể hiện sự tinh tế của thiết yếu Hữu khi tác giả đã thực hiện hình hình ảnh vô cùng nghệ thuật "đầu súng trăng treo". Chính Hữu đã tinh tế khi vẽ lên một tranh ảnh giữa một cái vô cùng lãng mạn đậm chất thơ đó chính là ánh trăng, với 1 thứ thay thế cho chiến tranh chết chóc, hình ảnh đầu súng trăng treo là hình hình ảnh vô thuộc sinh động, tươi tắn thể hiện trọng điểm hồn lãng mạn của những người chiến sĩ. Đó là hình ảnh thơ mộng nói lên niềm tin quả cảm của người lính, trong khổ cực nhưng họ vẫn yêu đời, vẫn lãng mạn

Bài thơ "Đồng chí" vừa có vẻ đẹp bi tráng, nhân vật vừa biểu hiện sự giản dị, mộc mạc của người chiến sĩ trong chiến tranh. Tác giả Chính Hữu đang phác họa lên hình ảnh người quân nhân với rạm hồn thanh cao, lãng mạn, tuy vậy cũng đày chất anh hùng, bi tráng.

Nổ hũ club online uy tín
game đổi thưởng uy tín gamedoithuong88 | xo so ket qua
W88
|**** | jun88