LAU XÁM

"Nghệ thuật nằm ngoài quy luật của sự băng hoại." (Xan bốn khốp Seedrin) Có những bài thơ trải qua cuộc đời ta, giản dị và mơ hồ với những rung động của cảm xúc, với những nhịp đập rất mực êm ái của trái tim... Như gieo vào lòng ta nốt nhấn của cảm xúc. Những nốt nhấn của cảm xúc ấy cứ treo bám và ám ảnh suốt đời làm ta không lành bệnh day dứt và trăn trở. Đó là những vần thơ hay, những câu thơ đẹp đạt đến chuẩn mực của cái đẹp, của nghệ thuật. "Việt Bắc" của Tố Hữu là một bài thơ như thế. Cái giọng điệu trữ tình tha thiết, ngọt ngào của Tố Hữu cứ vỗ vào lòng ta như những bé sóng không khỏi vỗ vào bờ biển, nhất là đoạn thơ:

"Mình đi có nhớ những ngày

Mưa ngồn suối lũ những mây cùng mù

Mình về có nhớ chiến khu

Miếng cơm trắng chấm muối, mối thù nặng vai

Mình về rừng núi nhớ ai

Trám bùi để rụng, măng mai để già

Mình đi có nhớ những nhà

Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son."

2. Thân bài:

Điều còn lại của mỗi nhà văn chính là cái giọng nói riêng biệt của chính mình. Tố Hữu được xem là một nhà thơ lớn của dân tộc, là một tác gia lớn với sự nghiệp thơ ca đồ sộ. Sớm giác ngộ Cách mạng, nhà thơ hăng say thâm nhập kháng chiến, dùng ngòi bút của mình để phục vụ cho cuộc chiến đấu của dân tộc. Nghệ thuật là lĩnh vực của cái độc đáo. Tố Hữu đã làm đề nghị cho mình một thế riêng, một chân dung tinh thần riêng. Thơ Tố Hữu đậm đà tính dân tộc, có khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn, trữ tình với giọng điệu thiết tha, ngọt ngào... Tất cả những yếu tố ấy đã làm bắt buộc một phong cách thơ rất Tố Hữu, ko lẫn vào bất kỳ một cây bút khác được:

"Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lý chói qua tim

Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương thơm và rộn tiếng chim".

Bạn đang xem: Lau xám

Sau những tiếng ca reo vui, hoan hỉ khi tìm thấy lí tưởng, ta bắt gặp một giọng điệu chổ chính giữa tình, thủ thỉ đầy lưu lại luyến, thiết tha qua bài thơ "Việt Bắc", in trong tập thơ cùng thương hiệu của ông, viết sau khi đất nước được giải phóng. Trong buổi chia ly, người đi, kẻ ở ko thôi lưu lại luyến, ngậm ngùi với cái bịn rịn, không muốn xa rời:

"Áo chàm đưa buổi phân li

Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay."

Tố Hữu đã nắm lời trái tim muốn nói, viết lên những câu thơ bất hủ diễn tả nỗi nhớ nhung, lưu giữ luyến, bịn rịn của người cán bộ Cách mạng về xuôi và Việt Bắc. Đoạn thơ bên trên là lời của người ở lại với những nhắn nhủ thiết tha.

"Mình đi có nhớ những ngày

Mưa ngồn suối lũ những mây cùng mù

Mình về có nhớ chiến khu

Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai".

Tố Hữu đã cố kỉnh lời người ở lại nhắc nhở gợi nhớ đến những kỉ niệm đã qua gắn bó nghĩa tình. Đó là những kỉ niệm vui buồn giữa bao gian lao chỗ mặt trận. Lời thơ gợi phải một không khí chiến đấu với những ngày dài "mưa nguồn" lạnh giá, đến "suối lũ" gian nan... Những năm tháng "miếng cơm trắng chấm muối" thiếu thốn nhưng lại vẫn kiên cường bất khuất chống giặc ngoại xâm, vẫn luôn luôn nhớ "mối thù nặng vai", như nhà thơ quang đãng Dũng từng viết:

"Nhớ ôi Tây Bắc cơm trắng lên khói"

Họ- những người "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", ra đi "không hẹn ước" ngày về đã phải trải qua biết bao thiếu thốn, gian lao, và chính họ "đã làm yêu cầu đất nước".

"Mình về rừng núi nhớ ai

Trám bùi để rụng, măng mai để già

Mình đi có nhớ những nhà

Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son."

Người ở lại nhắc lại quá khứ để thêm một lần nữa khắc sâu kỉ niệm vào lòng cùng những ân tình sâu nặng. Ban đầu là "rừng núi nhớ ai", sau lại là "có nhớ những nhà". Từ viêc khẳng định nỗi nhớ khôn nguôi vào lòng người ở lại, vừa gợi nhắc người cất bước đi đừng quên tình nghĩa keo dán giấy sơn bền chặt.

"Hắt hiu vệ sinh xám, đậm đà lòng son".

Hình ảnh những cây bông vệ sinh gợi buồn, gieo vào lòng người bao nỗi nhớ nhung tha thiết. Từ láy "hắt hiu" lại càng đánh đậm thêm cái mong manh, hoang vắng địa điểm chứa đựng những kỉ niệm yêu thương, vị trí hiện hữu những tấm "lòng son" luôn luôn "đậm đà" tình nghĩa. Phải có một trái tim rộng mở, gắn bó và yêu thương thương quê nhà sâu nặng, nhà thơ mới có thể cảm nhận được những nỗi đau chia lìa rồi gói gọn trong từng câu thơ như thế.

Xem thêm: Xe Xăng Nitro - Xe Xăng Điều Khiển Từ Xa A92

Từ "mình" được sử dụng thật đặc sắc. Lời thơ như ngọt ngào, gần gũi, thiết tha, mộc mạc, chân thành. Từ "nhớ" được lặp lại ở mỗi câu sáu càng điểm đánh thêm nỗi nhớ yêu quý thiết tha của người ở lại mà cũng là nỗi lòng của kẻ ra đi. Nỗi nhớ thêm phần sâu sắc sau mỗi lần điệp lại như những con sóng cứ ùa vào nhau, thi nhau tràn vào bờ cát dài ươm nắng.

Thơ là tiếng nói của trọng tâm hồn, là sự tự giã bày và gửi gắm chổ chính giữa tư. Tố Hữu viết những lời thơ ấy như tự nhắc nhở chính mình về nghĩa tình sâu nặng cùng những năm tháng gắn bó với đồng đội không thể nào quên. Nhắc nhở mình phả "nhớ", mà lại chính Việt Bắc cũng đã trở thành máu thịt của nhà thơ, tựa hồ như:

"Nơi nao qua lòng lại chẳng yêu thương thương

lúc ta ở, chỉ là chỗ đất ở

khi ta đi, đất đã hóa trung ương hồn".

(Chế Lan Viên)

"Thơ, nếu ko có người tôi đã mồ côi" - Gamza tôp đã từng thốt lên như thế. Bài thơ là khúc hát của trái tim, chẳng khác gì là nhạc, là họa. Tất cả những ý vị mà nhà thơ muốn gửi đến người đọc đều được chuyển tải bằng ngôn từ và nhịp điệu trầm bổng, ngân nga giỏi lắng đọng. Đọc đoạn thơ này ta cũng bắt gặp điều đó. Thể thơ lục bát đã được khai thác triệt để, diễn tả một cách tinh tế từng cung bậc cảm xúc. Đơn giản tuy vậy sâu sắc, nhẹ nhàng dẫu vậy lan tỏa thấm sâu, thơ hay là không chỉ ở cái tài mà còn cả cái tâm sâu sắc của nhà tơ - Tố Hữu. Những vần thơ chính trị mà lại vẫn đậm chất trữ tình thiết tha. Nhà thơ cần "một chữ tình để duy trì thế giới và một chữ tài để luân phiên chuyển càn khôn", Tố Hữu đã làm được điều đó.

Thơ ca là niềm vui cao cả mà nhỏ người tạo ra cho mình. Mỗi nhà thơ nhà văn đều giống nhau ở chỗ viết buộc phải những lời mà trái tim muốn nói, nhưng mà mỗi người lại có một phong cách riêng, giọng điệu và cảm quan lại riêng. Bởi nghệ thuật vốn không có sự lặp lại và hẳn là người đọc phải thật sự trải lòng mình ra mới có thể cảm nhận hết thông điệp thẩm mĩ mà tác giả muốn gửi gắm. Cũng như chỉ có đặt mình vào vị trí của nhân vật trữ tình vào bài thơ "Việt Bắc" ta mới hiểu được nỗi lòng mà Tố Hữu dụng vai trung phong dụng sức muốn nói lên.

3. Kết bài:

"Thời gian qua kẽ tay

Làm khô những chiếc lá

riêng biệt những câu thơ còn xanh

riêng những câu hát còn xanh".

(Văn Cao)

Những vần thơ của nhà thơ Tố Hữu sẽ mãi xanh cùng tháng năm. Tự bao giờ, "Việt Bắc" đã vượt sự băng hoại của thời gian và ở mãi trong lòng bao độc giả...

Nổ hũ club online uy tín
game đổi thưởng uy tín gamedoithuong88
W88
| SUNCITYVN | win79 - Đánh bài online tiền thật trên mobile | https://fb88.world/ | https://nhacai789bet.co/ |