oh my god là gì

“Ô Mai Gót!” (Oh My God!) - Điền tru lên như sói bị dồn cho tới mép vực. Vào thời tự khắc bấn loàn nhất, lão vẫn nhả âm dông rất rất chuẩn chỉnh, nhẹ nhõm tuy nhiên rất là tha thiết. Điền vốn liếng ko mộ đạo. Một con cái rán nửa vời tự động tạo ra lối sinh sống như đem Chúa dẫn dắt. Kỳ thực, lão vẫn quen thuộc mồm rú gọi Chúa Lúc bắt gặp những trộn rối ren tương tự phim Mỹ. Thấy thao diễn viên ôm đầu kêu, Điền cũng kêu, lâu dần dần lão bị quen thuộc mõm ko vứt được. Cái tối, bị Tý phát hiện lão buột mồm viện cho tới Chúa tuy nhiên sức khỏe hùn phi thân mật qua chuyện sản phẩm rào là nỗi hãi bị Tý tách lưỡi ném mang lại chó.

  • Rừng thiêng
  • Hương của một đời

Tý vân vê cái chén, để ý coi sợi lông mèo tập bơi mập mờ thì Mao cho tới. Ra hiệu ngôi nhà quán tiếp tăng rượu, nó lướt tay ụp đẫy nhì cái chén bát tanh tưởi mùi hương lòng. Rượu chao bản thân trườn thoát ra khỏi mồm rồi tuột nhập lòng chén bát yên tĩnh ỉm. Cầm chén bát lên, nó nhả giọng:

Bạn đang xem: oh my god là gì

- Cạn không còn. Nói tao biết thằng nào? Tao tặng mang lại nó vài ba xiên.

Đâm với xiên, biết nó là ôn vật này tuy nhiên xiên với đâm. Gẩy nhọt cóc bám bên trên trái ngược ổi, Tý mang lại nhập mồm gặm. Ổi xanh rớt lè, hắn ném bốp nhập đầu con cái chó mớ ngủ. Chó dựng mõm lên kêu âu ẩu. Mụ Vấn chạy rời khỏi ham muốn ném lại một chạc tuy nhiên không đủ can đảm. Cả thôn này ai dám láo với hắn, cho dù là phụ vương bà xã. Mao cố ý đặt điều chén tiến công cạch:

- Mày say rồi. Hết tạo ra với những người lại tạo ra với chó.

Tý sai lệch bàn, đứng tuốt dậy. Đời thằng Tý này ko hề tạo ra với ai chỉ toàn bị tạo ra. Mở đôi mắt rời khỏi đang được thấy rừng, tư bề âm âm binh binh. Tối ngày chuồn nhóm phàn nàn, ăn ở giàn giụa với sên vắt. Lớn lên sang trọng Lào chuồn mộc rồi đặng số, đặng má kể từ Lúc tụt xuống nhập chiếu bạc. Ra tù về rừng thì bắt gặp Cúc, một ả buôn mật ong.

Cúc đắm đuối Tý kể từ đận chục can mật bị ngăn cướp ở cửa ngõ rừng. Tý chuồn nhóm tổ ong, bắt gặp chuyện ngay tắp lự vung rựa giải vây. Về sau, ả bám như đỉa néo mông trâu, loại thương yêu bị tiêu diệt tiệt nảy nở rồi rộng lớn ầm ầm. Anh ả rời khỏi mé thôn dựng gian giảo ngôi nhà mộc, trồng độc ngô với chuối. Ngày mon cứ âm ỉ trôi cho tới cái tối Tào Tháo xua. Tý cần thiết sự đồng cảm, cần thiết cả thôn cười cợt hề hề nhập mặt mũi tuy nhiên bảo:

Đồ ngu! Làm thằng nam nhi lại chuồn ru đời sau vườn chuối. Mọi độ quý hiếm đều hoàn toàn có thể thay cho thay đổi, một Lúc đang được thay cho thay đổi thì ko vớt vạt gì được. Thằng nam nhi khoác quần thủng đ…ít nhằm bà xã no một cái bụng chứ nhất quyết ko san sớt bà xã bản thân với thằng không giống. Cái áo rách rưới vẫn rét rộng lớn cái áo domain authority ư? ấm êm cái trái ngược đấm! Chỉ đem đồ vật phì độn mới nhất khoác cái áo bị chó nhay tuy nhiên ko biết trét khu đất lên trên người...

Phải dò xét tạo ra thằng mặt mũi đen ngòm rồi xử tiếp! Vịn bàn vực lên, Tý chỉ về phía chấm sáng sủa hắt qua chuyện phên liếp Lúc ẩn Lúc hiện:

- Con mặt dạn mày dày. Nó đỏ loét lửa, chong đèn như không tồn tại gì xẩy ra. Tao nên về, vắt nó rời khỏi buồn phiền.

- Sao tối qua chuyện, mi ko vắt?

M…ịa kiếp! Chỉ biết căn vặn là xuất sắc. Tối qua chuyện, thằng Tào rủ thằng rượu, nhì thằng vắt mang lại kiệt thì còn mức độ đâu. Tý xiểng liểng trở về phía rặng mây đem ánh sáng của đèn ti hí. Chó quen thuộc tương đối ko buồn nhấc mõm sủa, lẳng lặng vùi mặt mũi nhập đụn giẻ hôi rình. Đom đóm nhỏ bé bởi phân tử đỗ ni to ra thêm cái nón cối, cứ soát rà như đĩa cất cánh dò xét điểm đáp hạ. “Cút…!” Mồm quát tháo. Chân vắt tuột, Tý chuồn ko vấp váp khối đá này. Nhà ở bại, không còn tròn trĩnh lại méo, nhòa lại đậm. Đi qua chuyện đụn rơm ềnh àng, đôi mắt Tý cháy rực lên như pháo sáng sủa rồi tắt ngóm. Nhổ lát riềng đang được xáp buồn phiền nhập mồm, Tý cười cợt méo cả tuyến đường lèo xèo dông.

Đi mãi cũng về cho tới ngôi nhà.

Minh họa: Lê Tiến Vượng

Tý ngồi trước vệ thềm đem bến bãi rêu bị tiêu diệt khét. Gió mon Bảy thổi rát bờ vai bám đẫy khu đất đỏ loét. Vườn chuối xào xạc, tàu lá gãy gục còn gượng gạo dậy đung trả. Cảm giác trơ trọi, xói rữa thân mật cuộc sống lại ùa về sau ngần ấy năm bị tiêu diệt rũ. Một ả buôn mật đang được buôn cả cuộc sống một thằng nhóm phàn nàn. Dã man! Đàn bà là cái tương tự man rợ. Ả ngọt như hũ sành thâm nhập mật nhập tận tủy. Tý đơn thuần hạng con kiến, loài ruồi vì thế ham hố tuy nhiên đắm nhập rồi bị tiêu diệt. Cái gì ngọt đều chua mồm tương tự chén ăn cơm nước ngô mang lại lối, tu nhập cứ khe khé ở cổ, re rát mãi.

Toong! Tý nhặt dép ném nhập cái can ko ở đầu hồi. Ném nhức can thực hiện gì? Ném nhập con cái đĩ thõa sau tấm rèm rẻ rúng chi phí bại tề. Không nhịn nổi nữa, hắn rít lên:

- Con đĩ! Mày đâu rồi?

Ả đợi sấm sét té song đầu tuy nhiên hắn lại ko rồ ngớ ngẩn lên. Tý bê thúng lạc thư thả tách. Bóng đèn bị sương quây quánh phả rời khỏi loại khả năng chiếu sáng loài muỗi mằn, mụ mị. Không ai phát biểu câu gì tuy nhiên ngôi nhà cửa ngõ, cây cỏ đang được rũ rượi, toang hoang. Khuya khoắt, dông thốc qua chuyện vườn chuối, vò lôm nhôm tàu lá thô giòn tan. Tiếng dế mòn mỏi sau lùm cây tã buồn phiền. Ả vấn tóc rời khỏi. Thấy cái loại rượu nhập vẫn dủng dẳng, ả ngứa đôi mắt ngứa cả mồm:

- Bây giờ, anh tính thế nào?

- Sao cô lại thực hiện thế với tôi?

Câu căn vặn theo đuổi vỏ lạc rơi xuống, ko dép này giẫm vẫn rào rạo như dao cạo rách rưới mép. Trăng ngoi lên trải tương đối lạnh lẽo từng khoảng chừng sảnh thống dông. Ả nhếch mép rồi xổ trực tiếp rời khỏi sảnh những lời nói tua buốt:

- Tôi chán… nên sinh sống với cùng 1 thằng trắng tay, mặt mũi đen ngòm.

- Ngày xưa, cô bảo chỉ cần phải có tôi là đầy đủ.

- Anh cứ mến rỉ tai thời trước. Hồi ấy tôi ngu giờ không còn ngu rồi.

- Thế rốt cuộc cô cần thiết gì ở tôi?

Hỏi thế cũng căn vặn. Ả cần thiết đầy đủ loại tuy nhiên ả đạt được gì? Một con cái buôn ụp lối nhập mật nhằm dò xét lời nói. Mưa hoặc nắng và nóng nên còng sườn lưng cuốc xới ngô, khoai. Làng nước coi nhập không còn phẫu thuật lại dè bỉu. Ả cãi thân phụ, cãi u và để được cái gì? Hết vụ này cho tới vụ không giống, nhập gian giảo ngôi nhà rách rưới nát nhừ ả tự động bào ngót tuổi hạc xuân, chai lỳ xúc cảm. Củi phàn nàn nhem nhuốc với tình ư? Câu ca dao bại xa vời xửa rồi. Ả ko đẻ vì thế suy nghĩ “rèo rèo” của ả buôn mật với thằng nhóm phàn nàn tiếp tục lem nhem, đắng nghét như mẻ mật vượt lên trước lửa. Ả ham muốn nó nên White trẻo, hồng hào như phân tử lạc của vụ mùa mới nhất. Hiểu chưa? Tý nhổ phân tử lạc rời khỏi sàn, xấc xược giọng hỏi:

- Vậy nên, cô suy nghĩ hoàn toàn có thể sinh sống thế cả đời?

Ả tiến công rơi giọt các giọt mồ hôi sắc vót. Tý nín thở nhặt lạc mốc vứt rời khỏi sàn. Cái gì mốc cũng nên vứt, cho dù là lỡ nhai nát nhừ bét vẫn nên nhổ. Nuốt thì móc họng ói rời khỏi, cố nuốt chỉ chuốc đau khổ nhập người. Chưa thấy vụ lùm xùm này ở thôn êm ro cho tới thế. Chưa thấy thằng nam nhi này lại điềm đạm hơn hết thông thường cỡ bại. Lẽ rời khỏi, tối qua chuyện Cúc đã biết thành chôn sinh sống hoặc ít nhất mặt mũi cũng xoay đều như đĩa hát. Sự thản nhiên của hắn thực hiện ả thấy hãi.

Ả từng coi phim về một hắn chưng sĩ già nua bị cắm sừng. Gã đang được thứu tự lau chùi và vệ sinh toàn bộ, cô bà xã là mẻ rác rưởi ở đầu cuối. Cách thức rất rất tởn dị. Gã xẻo cất cánh mông người mẹ bà xã mập chất lượng, thái mỏng dính mợt rước nướng bên trên nhà bếp ko sương, cuộn kèm cặp rau xanh xà lách nhằm chống ngán. Tới hắn nhân tình bị xén nhì phân tử mít rước nấu nướng canh rong biển cả nhằm chăm sóc nhan mang lại bà xã. Không bại, đắm đuối gì hắn lẹm sạch sẽ chiêm bao, mí trả gương mang lại ả soi. Cô ả thất kinh nhảy vào bể nước sôi vặn sẵn, bị tiêu diệt rộp.

Nghĩ cho tới bại, mặt mũi ả vón lại còn một dúm như bi dung dịch len nhập nõ điếu. Ánh đôi mắt thất thần bấu lấy bậu cửa ngõ hằn lại những vết xước lôm nhôm. Trông ả như xà ly hiện nay thân mật mỗi lúc trăng tròn trĩnh lên tới mức nóc ngôi mộ vắn số. Nhướt nhát và tanh tưởi tưởi. Đá rổ lạc nhập gầm nệm, hắn rời khỏi bàn thực hiện bi dung dịch. Đóm rớt vào bô, độ ẩm ko nhóm được. Sẵn cơn hắn chửi luôn luôn đời bị tiêu diệt dẫm cho tới ruốt bi dung dịch cũng huỷ đám. Nhìn cái nệm đẫm tương đối nhộn nhạo Tý càng ụp gắt:

- Nhà nghỉ ngơi đẫy rời khỏi. Sao lại ở đây?

- Nó mến ở trên đây.

- À rời khỏi thế. Nó đang được trở lại chưa?

- Nó sang trọng Lào rồi.

Làng này còn có cả lố thằng hành lí sang trọng Lào, biết nó là thằng ch…ó này. Tý vò nát nhừ cầm vỏ lạc, đau nhức hóa đờm cứ dờn dợn điểm cuống cổ. Tý dẩu cổ lên nhằm khạc thì trận dông lạc mùa ở đâu nhào cho tới xay hắn nên nuốt viên đờm quánh nhập bụng. Cảm giác buồn trớ theo đuổi hắn bạc bợt xuyên suốt tối nhiều năm.

Gió gào thét vắt thô dúm râu ngô một vừa hai phải ló, chói lóa dát vàng tăng lũy tre phờ rộc rạc. Tý bê cơm trắng nguội rời khỏi đầu giếng. Muôi mang lại nhập mồm, muôi rải mang lại gà. Qủa cà pháo bào rát trong cổ họng, bọt mép ứa rời khỏi coi hắn thờ thẫn, đói khát như chó nhập mùa ngớ ngẩn. Nắng xiên qua chuyện vạt lá xót xảy. Tý vác cuốc rời khỏi ruộng. Thấm mệt mỏi, hắn ngồi phệt xuống trảng cỏ bị trườn liếm. Trời nhập. Mây trôi bâng khuâng rồi mỏng dính dần dần, tan nhập nền trời đậm khăn khắt. Tại bên trên bại, hẳn lão Trời đang được hỉ hả lắm, coi lồng lộng thế tuy nhiên. Lão cười cợt cứ cười cợt chuồn rồi hắn sẽ không còn chửi “mẹ kiếp” nữa đâu tuy nhiên chửi “mẹ Trời”. Và hắn chửi thật:

- M…ẹ Trời! Se duyên cái loại gì. Se như con cái c…ờ ấy.

Gió táp nhập cái mõm xấc xược, hất hắn té ngửa. Tại sao, hễ bắt gặp chuyện gì người nào cũng lôi “Trời” rời khỏi nhằm quở? Nghĩ cho tới bại, hắn nhảy dậy đôi mắt phanh lớn không còn cỡ. Đúng rồi! Đêm nọ, thằng chó đẻ này đã nhằm lại một câu. Nó nói:

- “Ô mai gót!”

“Ô mai gót” là cái cuốc mẻ gì? Lẽ rời khỏi, khi bại nó nên gọi “Ôi thôn ơi? Ối thân phụ u ơi! Cứu với!” mới nhất nên chứ? Hay này đó là loại phương ngữ mới nhất gia nhập nhập thôn. Ai như mụ Vấn đang được cho tới ngay gần. Tý sấn lại chắn lối.

- Tôi căn vặn tính năng này. Bà đem biết “ô mai gót” là gì không?

- Tôi chuồn chăn trườn kể từ nhỏ bé, giờ Việt không biết không còn sao nắm được giờ Tây?

- “Ô mai gót” là giờ Tây?

-Nghe cũng đoán được là giờ Tây.

- Bà đoán mò mẫm, chắc chắn gì đang được là giờ Tây.

- Tôi chắc chắn là là giờ Tây. Tránh rời khỏi. Chú chớ lâu nhâu nữa.

Manh côn trùng một vừa hai phải lóe lên đang được tắt phụt. Rốt cuộc lời nói bại phọt rời khỏi kể từ mõm thằng nào? Ai chả phát biểu được câu bại. Với cơ hội phát biểu hắn nghe được, thương hiệu bại hẳn đem trình độ chuyên môn nước ngoài ngữ rất rất cao siêu. Ả ngủ với Tây chăng? Tây “ba lô” vẫn giẫm xe pháo qua chuyện lối ngót đàng sau rừng keo dán. Vô lý! Tây nhập thôn khi nào? Tây đem đâm vào xó xí, thôn cũng biết tuy nhiên méc. Không nên Tây thìa là tao tuy nhiên nên là tao đem học tập, ko trung bình xách chục chữ nhằm rơi mươi chữ được. Đừng đem phát biểu là…? Còn ai nhập trên đây nữa, đích thị là 1 trong những thằng giáo. Tý vứt cuốc chạy về điểm phổ biến trống không ùng ùng, rốt ráo nhập sản phẩm nước.

- Bác biết không còn nhà giáo dạy dỗ giờ Tây ở cái ngôi trường này không?

- hiểu không còn. Chú ham muốn học tập à?

- Không. Bác đem hiểu “ô mai gót” là gì không?

- Là “Lạy Chúa tôi” hoặc “Ôi Chúa ơi”.

- Sao chưng biết, hoặc vậy?

- Ôi dào… Phim hình họa phát biểu một ngày dài. Ai theo đuổi đạo Thiên Chúa thì phát biểu luôn luôn mồm.

Manh côn trùng lại đứt đoạn trở thành manh mún. Tan tầm, lũ con trẻ tràn rời khỏi lối dàn sản phẩm phụ vương sản phẩm tư. Tóm được đuôi xe pháo, Tý bắt thằng cu Hiển tấp nhập bến bãi cỏ:

- Vào trên đây. Vào viết lách hùn tao tính năng này.

- Dài ko chú?

- Không nhiều năm. Tao phát âm nhé: “Ô mai gót”.

 “Ô mai gót” viết lách rời khỏi là “Oh my God”. Cha khỉ! Cả đời chui xó núi biết cái “mũi lỏ” hình gì? Hết không ngừng mở rộng, Khu Vực Tý ham muốn bị tiêu diệt óc vì thế người nào cũng như ai. Chán đời, hắn chuồn trực tiếp vào trong nhà thờ, dò xét cho tới chống xưng tội. Cha đạo mạo lại ngay gần bức vách, nhỏ nhẹ nhõm hỏi:

Xem thêm: hình xăm rồng quấn tay

- Con đem điều gì ham muốn thưa với Chúa? Ngài tiếp tục lắng tai, hiểu rõ sâu xa, bỏ qua, ban phước lành lặn, cứu giúp rỗi con cái.

Giọng thân phụ xứ trầm rét luồn qua chuyện dù cửa ngõ nhỏ đem vách ngăn hình nan hoa. Tý suy nghĩ bụng, ko ngờ Chúa lại vạn năng cho tới vậy, nhát gì ai bắt gặp sự gì rồi cũng cầu cho tới Chúa. Vậy Chúa hẳn biết thằng ôn vật này đó là ai? hiểu thế, nhập căn vặn Chúa tức thì từ trên đầu. Có điều, thân phụ xứ đâu nên là Chúa. Cha nghe không còn chuyện đem trả chuyện như bao nhiêu mụ chèo bẻo nhập thôn không? Tý ngập ngừng:

- Tôi đem chuyện cần thiết Chúa trợ giúp.

- Chúa ban khả năng chiếu sáng từng muôn điểm. Con tiếp tục dò xét rời khỏi lối chuồn và điểm sử dụng. Hãy trải lòng, con cái tiếp tục tái ngắt sinh.

- Thế còn Cha? Cha ở trên đây thực hiện gì?

- Ta được Chúa cử cho tới. Ta là song tai của Chúa.

- Không! Tôi cần thiết bắt gặp Chúa. Chỉ đem Chúa mới nhất hiểu để giúp đỡ tôi. Ngài ấy chuẩn bị về chưa? Tôi hoàn toàn có thể đợi.

- Chúa tồn tại nhập trái ngược tim của từng tất cả chúng ta. Ngài ko chuồn đâu cả. Ngài phía trên cao, với vườn địa đàng của tớ.

Cha phát biểu thế thì Tý ko vân vi nữa. Chấp tay lên bàn quỳ, Tý thành ý kể rời khỏi nỗi đau khổ.

- Cha ơi! Tôi cho tới trên đây ko nên nhằm xưng tội. Tôi ham muốn Chúa vạch mặt mũi kẻ đang được ngủ với bà xã tôi bên trên cái nệm của tôi. Tôi đang được dò xét hắn nhập tuyệt vọng. Chúa nhân kể từ nài hãy chỉ điểm hùn tôi.

- Con ham muốn trả thù địch sao?

- Không! Tôi chỉ ham muốn biết, nó là thằng này.

- Sao con cái ko học tập cơ hội buông bỏ? hiểu được rồi con cái tiếp tục thực hiện gì?

- Không làm cái gi cả! Rốt cuộc, Chúa đem chỉ hùn tôi không?

- Chúa nhân kể từ. Ngài bỏ qua từng tội lỗi, chỉ lối mang lại trái ngược tim yếu ớt. 

Cha phát biểu đích. Yếu tim thì coi gì rồi cũng tối tăm, u ám và đen tối. Gió sấy giòn chân tóc, Tý ham muốn về dội bao nhiêu gáo mang lại giảm nhiệt. Lối ngót dẫn về hồi ngôi nhà cỏ héo queo, mương nước rốc rác rưởi. Cá bị tiêu diệt xước vảy, cảnh thê bổng như năm xẩy ra hạn hán. Có giờ “min khơ” bành bạch đỗ trước cửa ngõ, nghe cũng đoán được ai cho tới. Ả Cúc xăng xái chạy rời khỏi, hứng hoàn toàn luồng sương hôi quáng gà. Gạt sương, thị gọi to:

- Anh Mao!?

- Thằng Tý đâu?

- Anh ơi?! Em hãi lắm! Nhỡ nó lên cơn, làm thịt không còn mọi người thì sao?

- Em yên tĩnh tâm. Nếu làm thịt, nó đang được làm thịt rồi.

- Nhưng, kỳ lạ lắm. Nó đang được mưu mẹo tế bào việc gì ấy.

- Anh suy nghĩ, nó ko biết... Có lẽ, tối tối vượt lên trước.

Tý lúc lắc lấy đoản rựa dắt ở vách lao rời khỏi sảnh. Mụ cái nhảy ổ còn chưa kịp đẻ phi xuống chạy bất diệt. Mặt đ…ái rời khỏi ngày tiết, Mao hốt hoảng hỏi:

- Mày làm cái gi thế?

- Thằng chó! Hóa rời khỏi là mi.

- Mày phát biểu gì, tao ko hiểu!

- Mày với nó, khốn nàn với tao.

Mao, Cúc ngồi bên dưới lớp bụi chuối thấp tè. Chân nhũn. Mồm á khẩu. Tý nhăm nhăm con cái rựa, lăn tăn không biết chặt lũ thông dâm rời khỏi thực hiện bao nhiêu khúc. Chặt bét rải xuống ao thực hiện bùi nhùi mang lại cá thì nhẹ nhõm vượt lên trước. Cứ nài cái thủ cấp cho rước bêu ở cổng thôn đem Lúc lại đe được khối thiếu phụ đĩ thõa. Nắng hầm hập. Tý lên cơn ngớ ngẩn khiến cho cả thôn xôn xao. Mao khẩn khoản cầu xin:

- Mày hiểu khuyết điểm rồi. Mày nên tin tưởng tao.

- Tin mi, khi nào mới nhất không còn ngu?

Tý miết dao người xem, một vừa hai phải giũa một vừa hai phải ngửa mặt mũi lên trời tạ ơn Chúa. Nhờ đem Chúa hắn đang được biết “tin các bạn mất mặt vợ” là đem thiệt. Cả thôn đua mồm can, Tý càng hăng ngày tiết. Câm không còn chuồn, chớ thực hiện thằng này nặng tai nhĩ. Tý vung dao. Lão Om mếu máo:

- Thằng Tý làm thịt người rồi.

Mụ Chanh nghe thế, ngất. Mấy mụ hổ báo nhất thôn tuột cả ruột rời khỏi cổ. Một cảnh tượng tan nát nhừ, vùi dập. Tý chặt trụi vườn chuối. Ốc sên vỡ ngôi nhà bị tiêu diệt bên dưới nắng và nóng, loài ruồi bâu phụ vương lớp. Còn chút tương đối, lão Om thều thào:

- Anh ham muốn gì?

- Tôi ham muốn, bọn nó lấy nhau. Không lấy, tôi làm thịt không còn.

Tý chỉ trực tiếp dao nhập cái lò nặn rời khỏi Mao, Cúc. Làng chớ mơ quét dọn được thằng ngáo này nếu như tụi nó ko vào một trong những rọ. Thích thì cưới nhau chuồn, ngoài nên một vừa hai phải tè một vừa hai phải dòm. Ý Tý đang được quyết, cuộc ai dám cãi.

Cả thôn ới nhau chuồn dự đám hỏi Mao, Cúc. Tý mượn hội ngôi trường thôn phanh tiệc linh đình, loa đài ỏm tỏi kể từ tối ngày hôm trước. Cúc rộng lớn hớn như lần thứ nhất xuất giá chỉ còn Mao ngồi yên tĩnh, chốc cười cợt lấy lệ. Lão Om tức nhũn chiếu ko rời khỏi nổi, từng mụ Chanh ngồi đờ một đụn. Huy “MC” nài xuống bên dưới dò xét vắt xôi vì thế ko dẫn đám này kỳ viên như vậy. Không ai dẫn thì nhằm Tý. Chả biết học tập lỏm kể từ khi nào hắn dẫn như đích rồi. Bà con cái, cô chưng ai nấy đều ham muốn ngoác mồm rời khỏi cười cợt tuy nhiên không đủ can đảm vì thế không biết thể trạng Tý thời điểm hiện nay thế này. Có Lúc, hắn đang được thủ sẵn rựa bên dưới gầm của cái bàn, đợi thấy ai ko một vừa hai phải đôi mắt là “phát”. Ai cũng huých nhau gắp nhanh chóng, gắp sạch sẽ nhằm còn về. Tý ko say, dân thôn đang được rậm rịch lủi về. Chợt nhập chỗ đông người bát nháo vọng lên giờ tây, tao lộn lạo. Tý chỉ trực tiếp cái rựa về phía cổng:

- Ai? Ai một vừa hai phải “ô mai gót”?

Không ai bảo ai, thôn mạnh ai nấy chạy. Lân trốn lẹ. Tý vác rựa tách chuồn. Hoàng thơm xuống sớm rộng lớn từng Lúc. Đám cưới tan tác chỉ từ lũ chó với đụn xương vương vãi vãi. Làng đồ vật nhì thằng đang được Tột Đỉnh “Phu Xai” quyết sinh sống cái một phen, hãy cá coi thằng này vác con cái rựa dính ngày tiết quay trở lại.

Năm đó… Tý tụt xuống nhập chiếu bạc của dân buôn mộc. Ai không biết, cờ bạc là may rủi tuy nhiên cái may của một thằng một vừa hai phải luyện tọe đùa lại là sự việc sỉ nhục với Lân. Y thấy buốt như bị hùm, beo cào nhập hạ cỗ. Lộc bất tận thưởng, Lân bắt Tý vứt lại phí khủng hoảng nhằm nếu như bị úp còn tồn tại cái lo sợ lót. Tiền chẳng là cái xơ mít gì lớn tát. Một thằng ăn hố ở hốc đem chi phí cũng chả nhằm làm cái gi. Tý ghét bỏ là ghét bỏ bọn xỏ lá bịa rời khỏi luật nhằm cướp. Tý thời nhóm không còn mang lại sương um lên, từng thằng hít một tý mang lại nở phổi.

Tý hơ qua chuyện, hơ về như các bà nhóm vía. Ngứa đôi mắt, Lân ham muốn quấn chi phí ham muốn cả mạng của Tý. Khi mũi lê trờ cho tới ngực Tý thì “phặt”, ngón tay Lân đáp xuống bến bãi lá. Máu bầm loe loét, Lân gào như mất mặt cả cuộc sống. Đau chứ gì? Mày hét chuồn. Hét lớn nhập. Hét nhỏ bé thế, sao át được cơn đau? Tý thản nhiên lấy rựa xới khu đất, dò xét điểm yên tĩnh nghỉ ngơi mang lại ngón tay có được cái nhẫn tỳ hưu color buồn phiền trầu. Lão Điền cho tới cứu giúp giá chỉ, ngón tay bốc mùi hương ươn ko cơ hội gì nối lại. Cái thương hiệu Lân “bốn ngón” đem kể từ đi dạo bại. Tý chuồn tù. Một thằng nhóm phàn nàn, mặt mũi nhọ vẫn trả nhọ.

Sẩm tối, Tý áp sát cái lán thưng bởi vách nứa, tư bề là rừng dông đang được nhập phỏng nẩy lá, một trận dông Lào khiến cho lá càng khát cháy. Chiếc xe pháo cung cấp chuyên chở đỗ sát lớp bụi căng tua, ngay gần bại suối chảy rì rạch như dao giũa lên đá. Tý nhòm qua chuyện lỗ nứa, lán không tồn tại ai ngoài lão Điền với tài xế. Trên vách, tấm hình Đức Mẹ Maria hiền hậu sưởi rét gian giảo lán quạnh quẽ. Thấy Lân hơ hải chuồn nhập, Điền thả điếu xì gà nhập cái tráp được làm bằng gỗ trầm, thủng trực tiếp hỏi:

- Đám cưới thằng Mao đem lớn không? 

- Bố! Con bị thằng Tý truy sát.

- Mày làm cái gi tuy nhiên nó đề nghị giết?

- Con phát biểu “Ô mai gót”. Nói đem thế, nó vác dao xua.

- Mày phát biểu thế thực hiện gì?

- Nói mang lại vui sướng. Ai biết nó ghét bỏ câu bại.

- Dẹp chuồn. Tối ni, mộc trải qua hẻm núi, tao đem linh giác xấu xa. Mày bảo, thay đổi phía chuồn lối hố dơi.

Ván chót này còn có hạn gì thì cả nút chuồn đứt. Cả một đời làm thịt rừng tiếp tục bị tiêu diệt vì thế bị mộc đè. Xì gà cháy không còn nửa thì đem tin tưởng báo, mộc bị thổ phỉ cướp sạch sẽ. Một toán thổ phỉ người Lào thường xuyên săn bắn trầm, làm thịt người như ngóe. Hang dơi, tuyến đường hùn lão thực hiện vua mộc đã biết thành lộ.

- “Ô Mai Gót!” (Oh My God!)

Điền tru lên như sói bị dồn cho tới mép vực. Vào thời tự khắc bấn loàn nhất, lão vẫn nhả âm dông rất rất chuẩn chỉnh, nhẹ nhõm tuy nhiên rất là tha thiết. Điền vốn liếng ko mộ đạo. Một con cái rán nửa vời tự động tạo ra lối sinh sống như đem Chúa dẫn dắt. Kỳ thực, lão vẫn quen thuộc mồm rú gọi Chúa Lúc bắt gặp những trộn rối ren tương tự phim Mỹ. Thấy thao diễn viên ôm đầu kêu, Điền cũng kêu, lâu dần dần lão bị quen thuộc mõm ko vứt được. Cái tối, bị Tý phát hiện lão buột mồm viện cho tới Chúa tuy nhiên sức khỏe hùn phi thân mật qua chuyện sản phẩm rào là nỗi hãi bị Tý tách lưỡi ném mang lại chó.

Xem thêm: service pack là gì

Tý ko biết đi dạo bắt gặp Cúc ở chợ, Điền rơi cả đôi mắt vì thế sửng oi. Một thằng nhóm phàn nàn lại rất rất biết khai khẩn thiếu phụ. Lão cười cợt sằng sặc: “Mày dám nài ngón tay thằng Lân thì tao ngủ với bà xã mi. Coi như huề cả bọn. Cả đời này, mi chớ ao ước mặt mũi không còn nhọ”. Mao dẫn Điền cho tới cà kê với Cúc. Tý cứ lành lặn như khu đất, không sở hữu và nhận rời khỏi sự thay cho thay đổi của bà xã. Kể rời khỏi, Mao thực hiện chú rể cũng chả oan, ả Cúc đơn thuần lộc lá bởi lão Điền tách lại.

Chiếc cung cấp chuyên chở vội vàng tách chuồn, vứt lại gian giảo lán với ánh sáng của đèn vàng või. Cả tối, Tý ngồi chống rựa tự động thấy đời “rựa rạ” ko phù hợp với thôn, càng ko phù hợp với thiếu phụ. Chi bởi về núi nhóm phàn nàn sinh sống lại quãng đời du dật, lành lặn như sợi tơ con cái nhện vẫn tiến công đu, dão vượt lên trước thì đứt. Đời cứ óng nhẫy như phàn nàn thế mới nhất khoái.

Mây lội qua chuyện ngọn rừng xơ xác. Trời một vừa hai phải hưng hửng lại ngoen ngoét color thịt trâu bị tiêu diệt rét. Tý xách rựa, cứ thế nhè lối ngót dẫn lên núi tuy nhiên chuồn.