Price discrimination là gì

Trong lý thuyết về độc quyền, nhà độc quyền là người bán sản phẩm duy nhất trên thị trường. Nhà độc quyền này có quyền kiểm soát giá cả, nhu cầu và các quyết định cung liên quan đến cung, do đó, họ sẽ tự đặt giá để có thể thu được lợi nhuận tối đa.

Bạn đang xem: Price discrimination là gì

Bạn đang xem: Price discrimination là gì

Nhà độc quyền thường tính giá khác nhau cho những người tiêu dùng khác nhau với cùng một sản phẩm. Việc tính giá khác nhau cho sản phẩm giống hệt nhau được gọi là phân biệt giá.

Theo Robinson, “sự phân biệt giá đang tính các mức giá khác nhau cho cùng một sản phẩm hoặc cùng một mức giá cho sản phẩm khác biệt.”

Theo Stigler, “Phân biệt giá là việc bán các sản phẩm khác nhau ở mức giá không tỷ lệ thuận với chi phí cận biên của sản phẩm.”

Theo lời của Dooley, “Sự phân biệt trong độc quyền có nghĩa là tính phí khác nhau cho những khách hàng khác nhau cho cùng một hàng hóa hoặc dịch vụ.”

Theo J.S. Bains, “Sự phân biệt giá dựa vào việc người bán thực hiện việc tính giá khác nhau cho những người mua khác nhau đối với cùng một hàng hóa.”

Hãy để bài viết giúp bạn tìm hiểu về các loại phân biệt giá khác nhau.


*

Các loại phân biệt giá:

Phân biệt giá là một chiến lược giá phổ biến, được sử dụng bởi một nhà độc quyền có sức mạnh định giá tùy ý. Chiến lược này được thực hiện bởi nhà độc quyền để giành lợi thế thị trường hoặc để nắm bắt vị thế trên thị trường.

Có ba loại phân biệt giá, được thể hiện trong hình:

Đề cập đến sự phân biệt giá khi nhà độc quyền tính giá khác nhau ở những nơi khác nhau cho cùng một sản phẩm. Loại phân biệt giá này cũng được gọi là bán phá giá.


*

Các loại phân biệt giá khác nhau (như trong hình trên) được giải thích như sau:

i. Cá nhân:

Đề cập đến sự phân biệt giá khi các mức giá khác nhau được tính cho các cá nhân khác nhau. Các mức giá khác nhau được tính theo mức thu nhập của người tiêu dùng cũng như sự sẵn lòng của họ để mua một sản phẩm. Ví dụ, một bác sĩ tính phí khác nhau cho các bệnh nhân nghèo và giàu.

ii. Địa lý:

Xảy ra khi giá khác nhau được tính theo việc sử dụng một sản phẩm. Ví dụ, một bảng cung cấp điện tính mức giá thấp hơn cho việc sử dụng điện trong các hộ gia định và mức giá cao hơn cho tiêu thụ điện cho mục đích thương mại.

iii. Trên nhu cầu sử dụng:

Xảy ra khi giá khác nhau được tính theo việc sử dụng một sản phẩm. Ví dụ, một bảng cung cấp điện tính mức giá thấp hơn cho việc sử dụng điện trong các hộ gia định và mức giá cao hơn cho tiêu thụ điện cho mục đích thương mại.

Các cấp độ phân biệt giá:

Phân biệt giá đã trở nên phổ biến ở hầu hết các thị trường. Trong thuật ngữ kinh tế, phân biệt giá cũng được gọi là phân biệt giá độc quyền hoặc quản lý lợi nhuận. Mức độ phân biệt giá thay đổi ở các thị trường khác nhau.

Hình dưới đây cho thấy mức độ phân biệt giá:


*

Ba mức độ phân biệt giá này được giải thích như sau:

i. Phân biệt giá cấp một:ii. Phân biệt giá cấp hai:

Đề cập đến sự phân biệt giá trong đó người mua được chia thành các nhóm khác nhau và giá khác nhau được tính cho các nhóm này tùy thuộc vào những gì họ sẵn sàng trả. Cấp độ phân biệt giá này dễ thấy trong kinh doanh ngành Đường sắt và hàng không.

Xem thêm: Cách Tạo File Iso Từ Folder Sang Iso Bằng Ultraiso, Ultraiso: Cách Tạo Và Chỉnh Sửa Tập Tin Iso

iii. Phân biệt giá cấp ba:

Đề cập đến sự phân biệt giá trong đó nhà độc quyền chia toàn bộ thị trường thành các thị trường con và giá khác nhau được tính trong mỗi thị trường đó. Do đó, phân biệt giá cấp ba cũng được gọi là phân khúc thị trường.

Trong loại phân biệt giá này, nhà độc quyền được yêu cầu phân khúc thị trường theo cách thức, để các sản phẩm được bán ở một thị trường không thể được bán lại ở thị trường khác. Hơn nữa, anh ấy/cô ấy nên xác định độ co giãn của cầu theo giá của các thị trường con khác nhau. Các nhóm được chia theo độ tuổi, giới tính và vị trí địa lý. Ví dụ, đường sắt tính phí thấp hơn cho người cao tuổi. Sinh viên được giảm giá trong rạp chiếu phim, bảo tàng và di tích lịch sử.

Điều kiện cần thiết để phân biệt giá:

Phân biệt giá ngụ ý tính giá khác nhau cho hàng hóa giống hệt nhau.

Có thể trong các điều kiện sau đây:

i. Sự tồn tại của độc quyền:

Ngụ ý rằng một nhà cung cấp có thể phân biệt giá chỉ khi có độc quyền. Mức độ phân biệt giá phụ thuộc vào mức độ độc quyền trên thị trường.

ii. Thị trường riêng biệt:

Ngụ ý rằng phải có hai hoặc nhiều thị trường có thể dễ dàng tách ra để phân biệt giá. Người mua của một thị trường không thể chuyển sang thị trường khác và hàng hóa được bán ở một thị trường không thể được bán lại ở thị trường khác.

iii. Không liên hệ giữa những người mua:

Đề cập đến một trong những điều kiện quan trọng nhất để phân biệt giá cả. Một nhà cung cấp có thể phân biệt giá nếu không có liên hệ giữa những người mua ở các thị trường khác nhau. Nếu người mua ở một thị trường biết rằng giá được tính ở thị trường khác thấp hơn, họ sẽ thích mua ở thị trường khác và bán ở thị trường riêng. Lúc này các nhà độc quyền có thể nên tách thị trường và tránh bán lại ở các thị trường này.

iv. Độ co giãn khác nhau của cầu:

Ngụ ý rằng độ co giãn của cầu trên thị trường nên khác nhau. Ở những thị trường có độ co giãn cầu cao, giá thấp sẽ được tính, trong khi ở những thị trường có độ co giãn cầu thấp, giá cao sẽ bị tính phí. Phân biệt giá không thành công trong trường hợp thị trường có cùng độ co giãn về cầu.

Ưu điểm và nhược điểm của phân biệt giá:

Một nhà độc quyền áp dụng phân biệt giá để đạt được lợi nhuận. Tuy nhiên, nó hoạt động như một sự tổn thất cho người tiêu dùng.

Sau đây là một số lợi thế của phân biệt giá:

i. Giúp các tổ chức kiếm doanh thu và ổn định kinh doanh

ii. Tạo điều kiện cho các kế hoạch mở rộng của các tổ chức khi có thêm doanh thu được tạo ra

iii. Lợi ích khách hàng, chẳng hạn như người già và sinh viên, bằng cách giảm giá cho họ

Mặc dù có nhiều lợi ích, sự phân biệt giá vẫn tồn tại một số nhược điểm nhất định.

Một số nhược điểm của phân biệt giá như sau:

i. Dẫn đến thua lỗ dù một số người tiêu dùng quyết định trả giá cao hơn

xổ số miền nam