Trương sinh

- Gia thế: Là nam nhi duy tuyệt nhất trong một gia đình hào phú, cưới được người con gái vừa đẹp siêu mẫu nết Vũ Nương.

Bạn đang xem: Trương sinh

- Là bạn ít học.

- Tính tình: gia trưởng, độc đoán, đa nghi, tị tuông vô cớ. Nghe lời nói ngây thơ của nhỏ trẻ, lòng ganh tuông của cánh mày râu trỗi dậy lấn lướt cả tình thương khiến chàng hành động mù quáng. Có những lời thô bỉ, tệ hại với những người vợ rất mực thủy chung. Không nghe lời bà xã cùng chúng ta hàng, hàng xóm giải thích

- hành động bộc phát, thiếu thốn suy nghĩ, không chịu phân tích sự việc một bí quyết cẩn thận,... Đặc biệt là vô tình phụ bạc với chủ yếu người vk bên gối của mình.

=> Trương Sinh là đại diện cho vắt lực tàn bạo và sự bất công của cơ chế phong loài kiến đương thời. 

Ngoài ra, những em thuộc onfire-bg.com tìm hiểu thêm về nhân đồ Trương Sinh vào Chuyện người con gái Nam Xương nhé!

1. đối chiếu nhân thiết bị Trương Sinh

“Chuyện người con gái Nam Xương” là truyện thứ 16 vào tập truyện Truyền kì mạn lục của Nguyễn Dữ. Truyện có xuất phát từ các truyện cổ tích Việt Nam mang tên là “Vợ đấng mày râu Trương”. So với truyện cổ tích “Vợ chàng Trương”, thành tựu này tinh vi hơn về diễn biến và thâm thúy hơn về cảm hứng nhân văn.

Nhân vật dụng Trương Sinh được nhắc tới trong truyện như một nhân đồ vật phụ, có vai trò làm nổi bậc các trường hợp truyện xảy ra, càng xung khắc sâu hơn tấn bi kịch cuộc đời của nhân đồ dùng Vũ Nương. Mở đầu câu chuyện, Trương Sinh được trình làng là con nhà khá giả (hào phú) nhưng lại thất học, lại sở hữu tính hay nhiều nghi. Trương Sinh chỉ từ có chị em già. Điều kiện vốn no đủ nhưng Trương lại là người lười biếng học tập, không có khát vọng công danh.

Vì yêu dấu dung hạnh của Vũ Nương, Trương Sinh sẽ xin bà mẹ đem trăm lượng vàng cưới cô gái về có tác dụng vợ. Nhưng so với vợ, Trương Sinh lại xuất xắc phòng ngừa quá mức. Cho dù Vũ Nương đã không còn sức duy trì gìn khuôn phép, vợ chồng chưa khi nào thất hòa nhưng nam nhi ta vẫn luôn luôn đa nghi, thiếu tin tưởng tưởng. Có ngờ đâu, chính sự đã nghi này của Trương Sinh đã tạo ra mối tai họa lớn.

Cuộc sum mái ấm gia đình mới cưới chẳng được bao lâu, triều định bắt quân nhân đi tấn công giặc Chiêm. Trương Sinh tuy bé nhà hào phú nhưng không có học đề nghị phải đầu quân ra trận. Tuy lúc này Vũ Nương đã tất cả thay, và hoàn toàn có thể thay mình chăm lo mẹ tuy thế do phiên bản tính của bản thân mà nam giới ta vẫn canh cánh trong lòng một nỗi thiếu tín nhiệm lớn

bởi vì thiếu tin tưởng tưởng vợ do đó khi giặc duy trì bị phá, chàng trở về, nghe câu nói ngây thơ của nhỏ trẻ, lòng tị tuông của đại trượng phu trỗi dậy lấn lướt cả tình thương khiến cho chàng hành vi mù quáng. Trương Sinh sẽ đem lời mắng nhiếc, tấn công đập Vũ Nương thậm tệ khiến nàng hết sức đau đớn. Phần lớn lời thô bỉ, tệ sợ hãi trên đời chàng hồ hết trút lên đầu bà xã cho thỏa nỗi hoài nghi và cơn khó tính bấy lâu, ko cần cân nhắc lời giãi bày, biện minh của vợ.

Trương Sinh còn là 1 trong con người rất là cố chấp, bảo thủ. Nếu như đã tin cậy điều gì thì đàn ông ta cạnh tranh lòng mà nỗ lực đổi. Khi Vũ Nương van vỉ muốn nắm rõ nguồn cơn sự việc, chàng đang không nói. Vì Trương Sinh tin yêu rằng trẻ con thì do dự nói rồi, và tôi đã biết được sự thật và Vũ Nương chỉ đang nỗ lực tìm lời mà thoái thác, phủ tủ sự việc. Chính hành động ích kỉ ấy của con trai đã đẩy Vũ Nương đến sự tuyệt vọng, khiến nàng cần lấy cái chết để dứt nỗi ô nhục với dày vò gớm ghê này.

*

Trương Sinh còn là một trong người vô tình tệ bạc nghĩa. Khi Vũ Nương chết, Trương Sinh tuy giận cũng hễ lòng thương, tra cứu vớt thây thanh nữ nhưng không thấy. Tiếp đến cũng không chứa công tra cứu thêm nữa mặc thân xác phái nữ liệu có trôi nổi làm việc phương trời nào. Dẫu Vũ Nương gồm bội tình thì đó cũng là bà xã chàng, người dân có công phụng dưỡng mẹ già lúc con trai đi lính. Cố nhưng, Trương Sinh đã không mảy may tưởng đến. Nam giới ân đoạn nghĩa xuất xắc với nàng, xem nàng là 1 trong nỗi sỉ nhục lớn, một thua trận trong cuộc đời mình.

cho tới một hôm lúc ôm bé trong nỗi cô đơn quạnh quẽ, cũng từ câu nói ngây thơ của con trẻ, Trương Sinh new hiểu ra mọt oan tình của vợ, nhưng bài toán đã rồi, Trương Sinh cũng lẳng yên quên đi. Tuy bao gồm chút lòng cảm thương, hối hận nhưng sĩ diện thừa lớn khiến chàng thản nhiên để sự việc đó đi qua. Dường như đối với Trương Sinh, chàng tất cả quyền làm cho điều đó, bắt vợ phải theo ý nghĩ về của mình. Nam giới cho mình bao gồm quyền sỉ nhục, lăng mạ xuất xắc định giành sinh mệnh của fan khác. Tất cả khi đại trượng phu lập bầy giải oan bên trên bến Hoàng Giang, Vũ Nương hiện tại về nhưng thiếu nữ không quay trở lại với trần gian nữa chính vì Trương Sinh nào có thể bỏ được xem hồ nghi, lòng nhỏ nhắn hòi, ích kỉ.

Nguyễn Dữ sẽ rất thành công khi xây cất nhân vật Trương Sinh. Chỉ bởi vài dòng khắc học ngắn gọn nhưng nhân vật sẽ trở nên nổi bậc, làm cho nền tảng kiên cố để xây dựng cuộc đời và định mệnh Vũ Nương. Thực chất của Trương Sinh tốt cũng chính là bản chất bất công thối nát của xóm hội phong kiến đương thời đã giày đạp lên số phận bé người. Tính cách cố chấp, thủ cựu của Trương Sinh phản bội ánh chế độ nam quyền, trọng nam khinh nàng đã gây nên biết bao tấn bi kịch thương vai trung phong trong lịch sử hào hùng phong loài kiến nước ta.

2. Cảm giác của em về nhân vật Trương Sinh


Trong tòa tháp "Chuyện thiếu nữ Nam Xương" của Nguyễn Dữ, nhân đồ Trương Sinh là người bầy ông gia trưởng, vốn tính nhiều nghi và hoàn toàn có dòng thế của người ông chồng trong xã hội phong kiến. Cuộc hôn nhân của Trương Sinh cùng Vũ Nương là cuộc hôn nhân không tồn tại tình yêu, Trương Sinh "mến vày dung hạnh" cần đem trăm lạng quà cưới về. Với khi Trương Sinh đi quân nhân về, vai trung phong trạng lại nặng nề nề do tin mẹ mất. Sự nặng nhọc đó, kết phù hợp với thói nhiều nghi và tiếng nói của đứa con nhỏ dại đã kích rượu cồn thói ghen tuông tuông của Trương. Anh ta đinh ninh là bà xã hư: "mối nghi ngại ngày càng sâu, không có gì bóc tháo ra được". Trương Sinh sẽ xử sự hồ nước đồ, độc đoán, la mắng, tiến công đuổi vợ, không bình thản phán đoán, phân tích sự việc, cũng không tin hàng thôn bênh vực Vũ Nương và hầu như lời phân trần của nàng. Đó là cách biểu hiện độc đoán, vũ phu, hồ đồ, đẩy người vợ đến mẫu chết.

Xem thêm: " Nothing Much Nghĩa Là Gì, Những Cách Khác Nhau Để Hỏi Và

3. Đóng vai Trương Sinh để đề cập lại truyện Chuyện thiếu nữ Nam Xương

thời gian qua cấp tốc như cơn gió thoảng, chỉ mới thoáng chốc vẫn hơn nhì mươi năm trôi qua, thế nhưng, vụ việc ấy vẫn tiếp tục như mới xảy ra ngày ngày qua vậy. Đến tận bây giờ, nỗi ân hận hận vẫn chưa khi nào nguôi ngoai trong tâm Trương Sinh tôi. Sự tị tuông mù quáng, sự nghi tránh với vợ của bản thân mình đã khiến tôi mất đi một người vợ hiền dịu, nết na, để cho hạnh phúc gia đình tan vỡ.

gia đình họ Trương tôi vốn chỉ bao gồm tôi là nam nhi độc nhất nên ngay từ nhỏ, tôi sẽ được phụ huynh vô cùng nuông chiều chiều. Tình cách của tôi đặc biệt quan trọng không tin tưởng người khác hoàn hảo bao giờ, trong cả với những người dân thân vào nhà. Đến tuổi dựng vợ gả chồng, trong thôn có đàn bà Vũ Nương, tính tình hiền dịu hết mức, lại xinh đẹp, nết na, tôi mến dung hạnh của cô bé mà nhờ bà bầu đem trầu cau cùng trăm lạng tiến thưởng sang rước nữ giới về làm cho vợ. Dù thế vợ ck chung chăn bình thường gối, mà lại tôi cũng không thực tin cậy Vũ Nương, vì thế nên luôn luôn phòng ngừa cô bé trong những chuyện. Tuy vậy Vũ Nương quả chẳng phụ lòng tôi với Trương gia luôn luôn xử sự vô cùng khôn khéo mọi chuyện, buộc phải lấy nhau nhưng hai vợ ông chồng tôi không từng bao giờ bất hòa.

rứa nhưng, tất cả những vụ việc đến thật bất thần quá mức độ với tôi! tự nhỏ, tôi vốn dựa bản thân là bé nhà hào phú, nên trước đó chưa từng ngó qua sách vở, nhận định rằng chỉ cần có tiền thì hoàn toàn có thể làm được gần như điều. Đến cơ hội triều đình có chiến sự biên ải, tuyển bộ đội sung quân, tôi cũng vẫn nghĩ, mình con nhà hào môn, sẽ không trở nên bắt đi quân nhân biên ải xa kia. Cầm cố nhưng, tuy tôi con nhà hào phú thật, tuy vậy vì không có học thức đề nghị trong list bắt đi bộ đội đánh Chiêm Thành, tên tôi sinh hoạt ngay đầu tiên. Biết quan yếu tránh khỏi, tôi đành lòng chuẩn bị ra đi. Đến ngày tôi đi, bà bầu tôi nuốt nước mắt mà dặn rằng:

- Nay con yêu cầu ra đi vì câu hỏi quân việc nước, chị em biết rằng đây là thời cơ để con tạo hình thành sự nghiệp, công danh và sự nghiệp cho mình. Cụ nhưng, xung quanh chiến trường, binh lửa khó biết, con hãy biết gìn dữ mình cẩn thận. Đừng bởi vì tham công danh, lợi ích mà mắc lừa quân địch. Bà bầu chẳng ước ao con về với được giờ thơm, chỉ mong sao sao nam nhi mẹ trở về trong an ninh là được. Nhỏ hãy nghe lời chị em dặn thì mẹ ở nhà mới yên ổn lòng được.

Tôi nghe lời bà mẹ dặn hết sức kính cẩn, quỳ xuống đất, dập đầu cơ mà vâng lời mẹ. Còn Vũ Nương – vk tôi, nàng buồn rầu rót chén bát rượu đầy tràn rồi dặn tôi rằng:

- chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám hy vọng được treo ấn hầu, mặc áo gấm, vinh quang trở về quê cũ, chỉ xin ngày về, cánh mày râu mang theo được nhị chữ bình yên trở lại, nỗ lực là đủ rồi. Chỉ e vấn đề quân khó khăn liệu, nắm giặc khôn lường, rợ man chạy tội, vương vãi sư uổng công; lời tâu công béo phá giặc vẫn chầy, kỳ hẹn nuốm quân hóa muộn, khiến thiếp ôm nỗi quan lại hoài, chị em già triền miên lo lắng. Trong mảnh trăng trường An, nhanh tay đập áo rét, ngắm liễu tàn rủ bóng rượu cồn nỗi niềm biên ải xa xôi. đưa sử có muôn vàn thư tín, chỉ e không một tin về. Nam giới ở chỗ xa xôi, còn mình thiếp ôm nỗi quan liêu hoài, yêu mến nhớ!

Vũ Nương nói xong xuôi mà nước mắt đã chảy tràn, khiến tôi và mọi tín đồ không khỏi xúc động. Vợ tôi vẫn luôn luôn hiền vơi như thế, cẩn thận như thế, thời điểm ấy, tôi chỉ mong sao rằng mấy năm ròng xa cách, bạn nữ hãy giữ trọn một đạo với ck là được. Lạy bà mẹ già thêm một lạy, ta gấp xách tư trang quay gót, tới địa điểm tập hợp lính tráng sung quân.


Miền biên ải xa xôi, tối ngày hành quân vất vả. Bố năm ròng rã tấn công giặc Chiêm Thành, vào ra đời tử đã ít nhiều lần, ở đầu cuối quân giặc ngoan cố đã và đang chịu đầu hàng. Tía năm ròng, sau cùng tôi cũng được trở về nhà.

cầm cố nhưng, thú vui ngắn chẳng tày gang. Về tới nhà, tôi nhận ra tin rằng, bà mẹ tôi vì ý muốn ngóng tin nam nhi nơi biên ải, sẽ lâm căn bệnh mà qua đời, còn tôi thì có thêm một đứa con trai tên là Đản. Bà bầu mất, trong tim tôi ai oán vô hạn, cũng may còn có đứa nam nhi này khiến cho tôi bao gồm chút niềm vui trong lòng. Còn bà xã tôi, Vũ Nương, đàn bà vẫn vậy, vẫn luôn ân cần, nhẹ nhàng và tinh tướng như thế, mọi bài toán trong đơn vị từ khi tôi đi, mẹ mất, nàng một mình quán xuyến tất thảy. Ngày tôi trở về, nàng vui tươi vô cùng, vợ chồng con cái lại được quây quần đoàn viên hưởng hạnh phúc.

Hôm sau, tôi dẫn đàn ông ra không tính thăm tuyển mộ người bà mẹ già, rứa nhưng, thằng bé nhất định không chịu đựng theo tôi còn gào khóc om sòm. Tôi bắt đầu dỗ dành riêng nó rằng:

- nhỏ nín đi, đừng khóc nữa mà thân phụ buồn lòng! phụ thân rời xa bà ba năm, ni trở về cơ mà bà đã mất, thiệt trớ trêu thay!

Đứa bé tôi bắt đầu ngây ngô chú ý tôi rồi hỏi:

- Ô hay, ông cũng là phụ thân của tôi sao? Ông biết nói thật lạ quá chứ phụ vương tôi hồi xưa chẳng nói gì cả bao giờ!

Ô, sao có chuyện kỳ lạ đời, tôi đi bộ đội đã bố năm nay, trong năm này mới trở về, bắt đầu được gặp gỡ con trai, sao nó lại nói đã từng có lần có thân phụ trước kia, câu hỏi này là như thế nào? Tôi new gặng hỏi đứa con:

- cha trước kia là ai? Sao lại cho mà không nói gì?

Câu trả lời của người con làm tôi lặng người đi:

- Trước đây, ông chưa về, đêm nào thân phụ tôi cũng mang lại ngồi cùng bà bầu tôi, mẹ làm những gì cũng có tác dụng theo, chị em ngồi cũng ngồi, đi cũng đi, mà lại chẳng bao giờ bế tôi cả!

Một người bầy ông đêm nào cũng đến ư? Trời ơi, một người thiếu phụ có chồng ở nhà ông xã một bản thân vậy ngoài ra dẫn bầy ông cho ở qua đêm ư? hợp lý Vũ Nương cơ đã làm những gì có lỗi với Trương Sinh tôi, phải chăng nàng ta đã phản nghịch tôi mà lại thất máu với ai rồi? tía năm chờ ông xã mà lại tương hỗ với người bọn ông khác, sao còn xứng với tôi đây?

Về cho tới nhà, tôi mắng vợ một trận thật lớn để hả giận. Tôi mắng phái nữ ta là người thiếu nữ hư thân mất nết, trù trừ xấu hổ, ông xã đi chinh chiến bố năm lại chẳng biết gìn dữ tròn đạo có tác dụng vợ. Vũ Nương ban đầu ngạc nhiên, nàng trân góc nhìn tôi đăm đăm, rồi nữ khóc cơ mà rằng:

- Thiếp vốn con nhà nghèo, may mắn được gả mang đến chàng, vào Trương gia cùng nam nhi lập nên ân nghĩa vợ chồng. Phân chia xa khi vừa lập thất gia được nửa năm, xa chàng, thành thật thiếp vô cùng bi hùng tủi! ba năm cánh mày râu rời xa, tưởng lòng vẫn lạnh, chưa bao giờ thiếp dám nghĩ về tới người nào khác, ngõ liễu tường hoa chưa bao giờ ngó ngàng. Thiếp đã giữ trọn đạo vợ chồng với chàng, mong muốn rằng cánh mày râu hãy soi tỏ, đừng vội tin lời tín đồ ngoài mà nghi oan mang đến thiếp!

gắng nhưng, những khẩu ca ấy của người vợ khi ấy, tôi chẳng tin lấy nửa lời. Trong tâm tôi chỉ còn sự giận dữ vì bị bội phản bội, có một mực nghi kị nàng đã thao tác có lỗi cùng với tôi. Tôi chưa từng kể cùng với nàng, tôi nghe đàn ông nói, tuy nhiên nàng gặng hỏi, tôi cũng trước đó chưa từng để chổ chính giữa những tiếng nói thanh bản thân của nàng. Nếu khi ấy, tôi không ghen tuông mù quáng nhưng mà biết lắng tai Vũ Nương, lắng nghe đầy đủ lời phân tích và lý giải của nàng, chịu nghe đầy đủ lời khuyên ngăn của hàng xóm thì tôi đã chẳng nên chịu cảnh chăn lìa gối mẫu với thiếu nữ bao năm qua.

thời điểm ấy, tôi có một mực nhận định rằng nàng thất tiết, hằng ngày đều cần sử dụng lời vô ơn mà mắng nhiếc, đánh đuổi cô gái đi. Vào ngày thứ bảy sau chuyện đó, Vũ Nương vừa khóc vừa nói cùng với tôi rằng:

- Thiếp phụ thuộc vào nam giới vì thú vui gia đình, vì đàn ông của bọn chúng ta, chưa lúc nào có ý suy nghĩ rời xa gia đình này. Đâu thể ngờ, cánh mày râu rời đi cha năm, về bên lại do một lời của kẻ khác nhưng mà nghi oan cho rằng thiếp ở nhà không giữ lại trọn đạo bà xã chồng. Nay sự đã đến nước này, thiếp cũng quan trọng trần tình, bày tỏ với đàn ông được nữa. Thiếp đâu hoàn toàn có thể còn dám ngước nhìn lên núi Vọng Phu cao vời vợi cơ nữa!

cố gắng nhưng, phần lớn lời ấy đâu lọt được vào tai tôi nửa chữ, tôi có một mực chì chiết, nghi kiêng nàng. Nói xong, đàn bà đứng dậy, tắm rửa rửa thay xống áo rồi ra đi. Thời điểm đó, tôi cứ tưởng, con gái thẹn với ông xã con, với xóm xóm đề nghị ra đi, ai ngờ đâu, cô gái lại ra sông nhưng gieo bản thân xuống, chỉ để chứng tỏ lòng trung trinh của mình.

suy nghĩ lại mang đến đây, tôi thật cực kỳ ân hận, chỉ vày sự nghi vấn vô cớ của chính mình mà đang đẩy người con gái dịu dàng, xinh đẹp như vợ tôi vào vùng đường cùng. Lúc nghe tin chị em gieo mình xuống sông, tôi tuy còn giận ở trong lòng nhưng nghĩ về lại ơn tình vợ chồng, tìm bạn vớt thây nàng, mặc dù thế chẳng thấy đâu cả. Lòng ôm sầu hận, tôi chẳng thể nào ngủ được. 1 trong các buổi tối, khi đang ngồi cùng con trai bên dòng đèn khuya hiu hắt thì bất chợt đàn ông tôi reo lên rằng:

- thân phụ Đản lại đến rồi!

Tôi bất thần ngẩng đầu chú ý tứ phía, mà lại chẳng thấy hành tung một người nào, tưởng bé chơi trò nói đùa, mới gặng hỏi nhỏ ở đâu. Nó new nhanh chân chạy lại bờ tường rồi trỏ vào mẫu bóng của tớ in bên trên vách nhưng bảo:

- Đây này!

Tôi như chết lặng đi, giờ đồng hồ thì tôi đã hiểu hầu như cơ sự rồi. Chắc hẳn vợ của tôi đã nói với bé rằng cái bóng bên trên vách là phụ thân của nó. Tôi vẫn thật ngớ ngẩn ngốc lúc không nói cụ thể với vk của mình, để giờ đây, dù ân hận, tôi cũng chẳng thể làm cái gi được nữa. Vũ Nương của mình đã chẳng thể trở về ở kề bên tôi được nữa rồi!

tháng ngày cứ trôi qua lờ đờ rãi, nỗi ân hận vì tấn công mất người bà xã hiền cứ day hoàn thành trong lòng tôi. Tính đến một hôm, có fan tự xưng là Phan Lang, tới tìm gặp gỡ tôi. Tôi quái dị bởi tôi không còn biết fan này. Nắm nhưng, người tên Phan Lang ấy đem đến cho tôi một tin còn đáng giật mình hơn nữa: vợ tôi còn sống.

Ban đầu, tôi không tin, chỉ coi sẽ là trò đùa của anh ta. Mặc dù vậy khi anh ta đưa chiếc thoa rubi rồi kể mẩu truyện lưu lạc dưới thủy cung của vua nam giới Hải, chạm mặt lại bà xã tôi, cùng bạn nữ hàn huyên rồi được nhờ vào là đưa cho tôi dòng thoa này, bấy tiếng tôi mới tin là sự thật. Phan Lang còn dặn rằng, Vũ Nương hy vọng nhờ tôi lập một đàn tràng tẩy oan ở bến Hoàng Giang – nơi vợ tôi gieo mình xuống thì cô bé sẽ trở về. Tôi cực kỳ kinh sợ, phân phối tính cung cấp nghi, ráng nhưng, giả dụ Vũ Nương – vợ tôi được quay trở lại thì chũm nào, tôi cũng bằng lòng.

Vậy là tôi bèn theo lời nàng, lập một đàn tràng nghỉ ngơi bến Hoàng Giang bố ngày ba đêm ròng rã rã, vậy cơ mà vẫn không thấy Vũ Nương xuất hiện. Đến ngày thứ tư, dịp tôi tưởng chừng mong muốn đã dần hết sạch thì trái nhiên thấy một cái kiệu hoa bùng cháy xuất hiện nay giữa dòng nước mênh mông. Theo sau kiệu to là rộng năm mươi dòng xưa, với cờ tàn tán lọng, cả một khúc sông bất chợt rực rỡ, chói lóa, huyền ảo. Rồi từ vào kiệu hoa, Vũ Nương bước ra, mặc trên mình cỗ y phục che lánh, tôi hoa mắt hóng đợi, khi xưa thanh nữ đã khôn cùng xinh đẹp, khoác lên cỗ y phục này thì càng xinh trông đẹp hẳn gấp bội phần. Cầm cố nhưng, lúc tôi gấp vàng đựng tiếng gọi thì chị em không thảnh thơi tiến lại bờ nhưng mà chỉ đứng giữa dòng mà nói vọng vào cùng với tôi:

- Đa tạ chàng đã giúp thiếp thực hiện nguyện mong của mình. Cơ mà nay mây tung gió tạnh, thiếp đang thề nguyện sinh sống lại cùng chết sống để cảm tạ đậc ân của Đức Linh Phi. Thiếp cần thiết trở về nhân gian sum họp cùng cánh mày râu được nữa! ao ước chàng hãy nuôi nấng, âu yếm bé Đản bắt buộc người, vậy là thiếp vừa ý rồi. Thiếp nhiều tạ chàng!

Nói xong, chị em vén kiệu mà cách vào, cả kiệu hoa với đoàn xe pháo cứ thoắt ẩn thoắt hiện tại rồi loang loáng mờ dần, bặt tăm vào trong hư không. Tôi gấp vã call tên nàng, cố kỉnh nhưng, chẳng bao gồm ai đáp lại lời tôi nữa, Vũ Nương vẫn thực sự bặt tăm rồi. Tôi thất thểu bước về nhà, trong tâm ôm đầy nỗi ân hận. Bao gồm tôi là người đã đẩy thanh nữ vào bước đường cùng, giờ đây, chẳng gồm gì hoàn toàn có thể cứu vãn được vụ việc nữa. Mọi vấn đề thực sự đã kết thúc rồi.

tiếng đây, hơn hai mươi năm sau khoản thời gian sự vấn đề đã xảy ra, tôi vẫn ôm trong mình nỗi hối hận vô vàn. Dù sau này, tôi đã dần sửa đổi vai trung phong tình mong rất có thể vơi sút nỗi lòng, thế nhưng, hình láng của Vũ Nương vẫn luôn luôn hiện nay ra trong tâm địa trí tôi. Có lúc tôi mong mỏi được quay lại là Trương Sinh của nhì mươi năm trước để nói theo một cách khác một ý muốn lỗi với những người vợ vồn vã của mình. Cố kỉnh nhưng, các chuyện vẫn lỡ, chẳng có gì có thể đổi khác được nữa. Con trai tôi đã to khôn, thành người, sẵn sàng thành gia lập thất, tôi vẫn nuôi dạy nó bằng cả tình thân với Vũ Nương. Hi vọng nàng sinh sống dưới chốn thủy cung cũng luôn luôn dõi theo phụ thân con tôi hàng ngày và vui lòng vì điều đó.

Nổ hũ club online uy tín
game đổi thưởng uy tín gamedoithuong88
W88
| SUNCITYVN
pagead2.googlesyndication.com